TIN...TỨC THƠ

Indians truly global citizens: US poet

Nhà thơ Mỹ: Người Ấn Độ là các công dân toàn cầu thực sự

Bản Tin PTH

 

 
 

 

 


This may be US poet Erica Funkhouser's first visit to India, but it has confirmed her opinion - garnered in interactions back home with Asian students - that Indians are truly global citizens.

"My biggest impression about India is not so much the geographical or historical one, but the immense variety of its people," Funkhouser, who teaches advanced poetry at the Massachusetts Institute of Technology (MIT), said in an interview.

"One learns a lot about India in the US. A lot of young women at MIT are trying to figure out how contemporary, how American can they be. I was thus more aware of the diaspora," said the Essex-based poet, who despite the jetlag was eager to "see the Mughal layers" upon arrival in Delhi.

Funkhouser, who at 57 has written several volumes of award-winning poetry - Pursuit (2002), Natural Affinities (1983), Sure Shot (1992) and The Actual World (1997), remembers a poem written by an Indian student on the ritual of oiling hair.

"Every Sunday her mother would oil her hair, but she was listening to her friends debate the merits of certain brands of shampoo. She had to reject the ritual completely to become one with her friends.

"I had also gained some second-hand knowledge on this country by reading RK Narayan, Rudyard Kipling and Kiran Desai. My image of India had been abstract, but I always knew the experience (of coming here) would be overwhelming. The population, language groups and vibrant literature have only confirmed my image of India," she said.

Funkhouser, just back from a writers' meet in Mussoorie, finds women here "articulate, humorous, passionate about reading and curious".

In Mussoorie, she says she never had the time to read or write, just listen. But then, Funkhouser says, this was not a trip to get work done but to "interact with many people".

At the April 23-29 meet, attended by Ruskin Bond, Tom Alter, Stephen Alter, Hugh Gantzer, Vishal Bharadwaj, Sudhir Thapliyal and Namita Gokhale, "we discussed pushing the stereotype, translation issues and the voice of the middleclass - to whom is it addressed"

"Earthly", her verse collection slated for a 2008 release, is in three parts. The last is a series of sonnets that go into thinking about being a writer. The middle part looks at apples, myths and legends centred around the fruit, like Johnny Appleseed and a war widow who is said to have submerged herself to death in apples, which, says Funkhouser, "is a biological impossibility".

Funkhouser, who began to write poems at the age of seven - her first one was about spaghetti - says that her family, if anything, was horrified at her being interested in "something beside the point".

"I had always dreamt of being an archaeologist. At nights, I dreamt of discovering a lost city somewhere..."

Discovering Delhi, at least, is high on her agenda in her waking moments. "I regret not being able to roam around to my heart's content in this city. I will have to come back for that."

 

logoimg
iconimg   Thursday, May 03, 2007

http://www.hindustantimes.com/storypage/

 

 

 

 

 

Last modified on 05/03/2007 9:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 


Đó có thể là chuyến thăm Ấn Độ đầu tiên của nhà thơ Mỹ Erica Funkhouser, nhưng nó đã xác minh ý kiến của bà – qua tương tác với các sinh viên Á Châu tại Hoa Kỳ – rằng người Ấn Độ là các công dân toàn cầu thực sự.

“Ấn tượng lớn nhất của tôi về Ấn Độ không phải ấn tượng quá nhiều về địa lý hay lịch sử, nhưng là tính đa dạng lớn của dân tộc Ấn,” theo lời Funkhouser, người dạy về môn thi ca thâm cứu tại đại học Massachusetts Institute of Technology (MIT), trong một cuộc phỏng vấn.

“Người ta nghe nhiều về Ấn Độ tại Hoa Kỳ. Nhiều thiếu nữ tại MIT đang tìm cách tìm hiểu xem có bao nhiều chất đương đại, bao nhiêu chất Hoa Kỳ mà họ có thể có. Do vậy tôi biết nhiều hơn về [người Ấn] hải ngoại,” theo lời nhà thơ cư trú ở Essex, người bất kể còn ngất ngây vì chuyến bay dài nhưng vẫn nhiệt tâm muốn “xem các lớp triều đại Mughal” khi tới Delhi.

Funkhouser, 57 tuổi, đã viết nhiều tập thơ được nhiều giải thưởng - Pursuit (2002), Natural Affinities (1983), Sure Shot (1992) và The Actual World (1997), nhớ lại một bài thơ viết bởi một sinh viên Ấn về nghi lễ tẩm dầu mái tóc.

“Cứ mỗi chủ nhật, mẹ cô tẩm dầu tóc cô, nhưng cô đã nghe các bạn cô tranh luận về lợi ích của các thương hiệu nào đó về thuốc gội shampoo. Cô phải bác bỏ hoàn toàn nghi lễ để về một phe với các bạn cô.

“Tôi cũng có vài kiến thức thu nhặt được về Ấn Độ bằng cách đọc RK Narayan, Rudyard Kipling và Kiran Desai. Hình ảnh tôi có về Ấn Độ thì trừu tượng, nhưng tôi luôn luôn biết là kinh nghiệm [tới thăm đây] sẽ thật tràn ngập. Dân số, các nhóm ngôn ngữ và văn chương sinh động đã chỉ xác minh lại hình ảnh tôi có về Ấn Độ,” theo lời bà.

Funkhouser, vừa rời một buổi họp mặt những người cầm bút tại Mussoorie, nhận xét là các phụ nữ nơi đây “lợi ngữ, biết hài hước, đam mê đọc và tò mò.”

Tại Mussoorie, bà kể bà không bao giờ có thì giờ để đọc hay viết, mà chỉ nghe thôi. Nhưng rồi, Funkhouser kể, đây không phải một chuyến đi để làm xong việc nhưng là để “tương tác với nhiều người.”

Trong họp mặt các ngày 23-29 tháng 4, có tham dự của Ruskin Bond, Tom Alter, Stephen Alter, Hugh Gantzer, Vishal Bharadwaj, Sudhir Thapliyal and Namita Gokhale, “chúng tôi thảo luận về thúc đẩy việc phân loại, dịch thuật, và tiếng nói giai cấp trung lưu – những người được chọn làm đối tượng thảo luận.”

“Earthly,” tuyển tập thơ của bà dự kiến xuất bản năm 2008, gồm ba phần. Phần cuối là một chuỗi các bài sonnet nhìn vào việc suy tưởng về vai trò người cầm bút. Phần giữa nhìn vào các quả táo, các huyền thoại và các chuyện cổ tích tập trung quanh quả táo, như Johnny Appleseed và một quả phụ chiến tranh, người được kể là tự đắm chìm mình tới chết trong các quả táo, mà, theo lời Funkhouser, “là điều bất khả về sinh học.”

Funkhouser, người khởi sự làm thơ khi mới 7 tuổi – bài đầu tiên là viết về mì sợi spaghetti – nói rằng gia đình bà, nếu có gì, thì kinh hoàng về bà vì nỗi đam mê đối với “một thứ trật chìa.”

“Tôi đã luôn luôn mơ trở thành một nhà khảo cổ học. Vào đêm, tôi mơ về chuyện khám phá một thành phố xưa cổ đã mất đâu đó…”

Khám phá Delhi, ít nhất, là điều ưu tiên trong lịch trình của bà khi đang tỉnh thức. “Tôi tiếc là đã không có thể xông xáo khám phá thành phố này như lòng tôi muốn. Tôi sẽ phải trở lại để làm điều đó.”