TIN... TỨC THƠ

Poetry Class Providing Social Forum For Blind

Lớp học thi ca tạo diễn đàn xã hội cho các em mù

Bản Dịch PTH

 

 
 

 

 

 

By Dennis Carter
Thursday, June 21, 2007

Tymeka McDowney sits at a table, her long blue and black braids dangling over her closed eyes, listening intently as her peers wax poetic on the travails of high school life.

McDowney, 13, of Temple Hills, is one of 15 visually-impaired Prince George’s County teens in the room. The hardships of life with disabilities serve as a bottomless well of inspiration, yet the poets and lyricists are first and foremost teenagers.

They long for acceptance. They want friends.

They’re teenagers.

Led by Kathi Wolfe, a Virginia poet who has been visually impaired since she was born, the ‘‘Time to Rap” group at Riverdale’s Columbia Lighthouse for the Blind had its last session of the school year June 12. The weekly writing sessions, which will start again in October, have provided a creative outlet and an invaluable social setting for the visually impaired teens.

‘‘The power of poetry has enriched their lives,” Wolfe, 54, said. ‘‘It sounds very trite, but it’s been like watching flowers blossom.”

The students’ eyesight has degraded to various levels. McDowney is blind after being diagnosed with glaucoma at age 9.

Their poetry reflects a school life dogged by classmates who can’t see that words hurt.

‘‘Not a lot of people understand my condition,” said McDowney, a seventh-grader at Thurgood Marshall Middle School in Temple Hills.

While the class recites poems documenting the social ills of the suburbs and inner city — racism and crime among them — the teens entertain with their command of language and sense of humor.

Kris Puente, a 2007 High Point High School graduate, put his poetry to a back beat provided by classmate Jaunetta Hightower, who created the rhythm with two pens tapping furiously against a table.

I ain’t got no eyesight
You wanna know why?
My chain was too bright

Kevin Casey, 20, of Landover, whose eyesight has worsened after the onset of multiple sclerosis, writes poems filled with hope against the odds. As he recites his poems, the rambunctious group is quieted.

I wish to be at perfect health to see someone else handicapped
To be able to say ‘‘I used to be like that.”
If I could do these things,Imagine that!

Group members, including Chinedu Noweakafor of Bowie, said the Columbia Lighthouse provides a comfortable social setting — a rarity for most group members.

‘‘Usually after school I would just go home and watch TV and rot my brain at the computer. But coming here, I have a family to talk to and people who actually care,” said Noweakafor, 14, a freshman at Dr. Henry Wise Jr. High School in Upper Marlboro.

‘‘I crave attention,” Noweakafor said with a wry smile, ‘‘and I’m glad I have people to give me that attention.”

The Lighthouse will offer more of the social scene this summer when many ‘‘Time to Rap”-ers will attend its summer camps. Youngsters learn independent living skills and Braille in between swimming, soccer and other activities.

‘‘They face ridicule,” Wolfe said, ‘‘and poetry is a way for them to talk about it.”

Business Gazette
1200 Quince Orchard Blvd. | Gaithersburg, MD 20878
http://www.gazette.net/stories/

 

 

 

Last modified on 06/20/2007 9:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 
 

 

 

 

 

 

Bản tin của Dennis Carter
Thứ Năm 21-6-2007

Tymeka McDowney ngồi nơi một chiếc bàn, những bím tóc đen và dây thắt xanh dài lơ lửng trên đôi mắt nhắm của cô, lắng nghe chú tâm khi các bạn cô trau chuốt thi ca trong nếp sống trung học.

McDowney, 13 tuổi, cư dân Temple Hills, là một trong 15 em thiếu niên bị mù của Quận Prince George ngồi trong phòng. Nỗi gian nan của cuộc đời khuyết tật được dùng như suối nguồn cảm hứng vô tận, mà các nhà viết thơ và lời nhạc này lại là các em vị thành niên đầu tiên và đi xa nhất.

Các em muốn được chấp nhận. Các em muốn có bạn.

Các em là những vị thành niên.

Hướng dẫn bởi Kathi Wolfe, một nhà thơ ở tiểu bang Virginia người bị mù từ khi ra đời, nhóm thơ ‘‘Time to Rap” (Tới Lúc Gõ Nhịp Rồi) * tại trung tâm người mù Riverdale’s Columbia Lighthouse for the Blind đã thực hiện buổi họp mặt cuối cùng trong niên học hôm 12-6-2007. Các buổi gặp cho thi ca hàng tuần, nguyên khởi đầu từ tháng 10-2006, đã tạo ra một nơi để sáng tạo và một bối cảnh xã hội giá trị cho các em thiếu niên mù.

Wolfe, 54 tuổi, nói, “Sức mạnh thi ca đã làm phong phú đời các em. Nói nghe rất là sáo, nhưng y hệt như nhìn hoa nở vậy.”

Thị lực các em yếu kém trong nhiều mức độ khác nhau. McDowney bị mù sau khi bị chẩn bệnh đau mắt glaucoma hồi 9 tuổi.

Thơ các em phản ánh đời sống học đường bị phiền nhiễu bởi các bạn trong lớp không thể thấy rằng lời nói có khả năng làm đau đớn.

“Không nhiều người hiểu được hoàn cảnh của em,” theo lời McDowney, một học trò lớp 7 ở Trung Học Đệ Nhất Cấp Thurgood Marshall Middle School ở thị xã Temple Hills.

Trong khi lớp đọc lên các bài thơ ghi lại các xấu xa xã hội của vùng ngoại ô và nội đô – trong đó có tội phạm và thái độ kỳ thị chủng tộc – các em vui hưởng cái quyền lực của các em trên ngôn ngữ và khía cạnh hài hước.

Kris Puente, một em tốt nghiệp năm 2007 ở Trung Học Đệ Nhị Cấp High Point High School, đưa thơ của em về một nhịp đều thực hiện bởi bạn cùng lớp Jaunetta Hightower, người tạo ra nhiệp điệu với 2 cây bút gõ xuống mặt bàn dữ dội.

Tôi không thấy gì cả.
Bạn muốn biết vì sao?
Dây xiềng của tôi quá rực sáng.

Kevin Casey, 20 tuổi, ngụ ở Landover, người có thị lực tệ hại đi từ lúc bị nhiều chứng bệnh về cơ sclerosis, viết các bài thơ đầy các hy vọng chống chọi với nghịch cảnh. Trong khi cậu đọc các bài thơ của cậu, cả nhóm đang ồn chợt trầm lắng.

Tôi ước muốn có sức khỏe toàn hảo để nhìn thấy ai khác bị khuyết tật
Để có thể nói rằng “Tôi trước kia từng như thế.”
Nếu tôi có thể làm các chuyện như thế, Hãy tưởng tượng như thế!

Các em trong nhóm, kể cả Chinedu Noweakafor hiện ngụ ở Bowie, nói là trung tâm Columbia Lighthouse cung cấp một bối cảnh xã hội thoải mái – một điều hiếm hoi đối với hầu hết các em trong nhóm.

“Thường là sau khi rời trường, tôi chỉ về nhà và xem TV thôi, và rồi làm hỏng bộ óc của tôi nơi máy điện toán. Nhưng tới đây, tôi có một gia đình để nói chuyện, và có những người thực sự quan tâm tới tôi,” theo lời Noweakafor, 14 tuổi, một em lớp 10 ở trường Dr. Henry Wise Jr. High School tại Upper Marlboro.

Noweakafor nói với một nụ cười bi hài, “Em khát khao được chú ý, và em vui vì có những người cho em sự quan tâm đó.”

Trung Tâm The Lighthouse sẽ cung cấp thêm khung cảnh xã hội mùa hè này khi nhiều em ‘‘Time to Rap” sẽ dự các trại hè của trung tâm. Các em sẽ học các khả năng sống độc lập, và học chữ nổi Braille giữa các lớp bơi lội, bóng đá và sinh hoạt khác.

Wolfe nói, “Các em dễ bị tủi nhục, và thơ là một cách cho các em nói về nó.”

* Động từ “rap” có nhiều nghĩa: (1) nói linh tinh với nhau; (2) chơi nhạc rap; (3) gõ cho có âm thanh nhẹ nhẹ; (4) đánh bất ngờ.