TIN... TỨC THƠ

Picture this: The driveway chalk poet

Hãy hình dung tới hình ảnh này: Nhà thơ viết phấn lên lối đi

Bản Tin PTH

 

 
 

 

 

 

Monday, July 23, 2007
By Thomas E. Franklin - Photographer And Writer

           
Molly Fitzpatrick is a poetry enthusiast.

When she's got a lot on her mind, or a jumble of words clogging her brain, she often feels the need to write them down. Not on paper, or in a journal, but with chalk while on her hands and knees on the driveway.

It began with Walt Whitman.

"It started in my sophomore year in high school," says Fitzpatrick, who graduated this year from the Bergen Academies and will be attending Harvard in the fall.

"We studied Whitman and I just wasn't into it."

So she took to the pavement, first in the family driveway in River Edge, then to neighborhood parks and sidewalks, writing out poems.

"Chalk writing is a basic form of expression," she explains. "I can't draw for anything. So I tried writing it. I [found] I was owning it more, and sharing it with other people."

And as she produced more and more chalk writings, her passion for the written word grew.

Allen Ginsberg's "A Supermarket in California," which references Whitman, and Charles Bukowski's "so you want to be a writer?" are two of her favorites, written in colored chalk.

"My poetry is very bad; it doesn't come naturally to me," she says.

"The idea of poetry is overpowering [to people]," she adds. "So I enjoy showcasing it."

Fitzpatrick says she never even told anyone about it; she just went out and did it. "It's something I feel mysteriously compelled to do. I don't claim to read fancy literature. I have a 5-year-old's love of ice cream kind of appreciation of poetry."

Fitzpatrick recently was part of the Academies team that won the "The Challenge," a game show similar to "Jeopardy!" that features literature, science and math questions.

"She's always been at a high level," says her dad, Michael. "She reads voraciously. I'm not sure why she does this. I think she has these words in her brain and maybe she's trying to get this down on this larger-than-life manuscript. It's like a message in a bottle. I don't know if anyone will find it but she gets the message out."

For what could be her final edition of driveway scripture - before heading off to Harvard - Fitzpatrick painstakingly filled the three-car driveway with T. S. Eliot's "The Love Song of J. Alfred Prufrock." A few hours and three colored chalk pieces later, the entire poem didn't fit.

"It's a long, sad and beautiful poem," she says. "He uses some interesting imagery. There's a famous line, 'I should have been a pair of ragged claws scuttling across the floors of silent seas.' Scholars believe Eliot may have been referring to himself. He's pining for a woman. I just like the language, and the alliteration is very resonating. I found it by accident. I just opened it up and fell in love with it."

It now can be read on Bogert Road in River Edge - that is, unless the rain hasn't washed it away.

Copyright © 2007 North Jersey Media Group Inc.
http://www.northjersey.com/page.php

 

 

 

Last modified on 07/24/2007 7:00 AM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thứ Hai, 23-7-2007
Tin của Thomas E. Franklin - Phóng viên và nhiếp ảnh gia.

Molly Fitzpatrick là một người say mê thi ca.

Khi cô có nhiều thứ trong lòng, hay có đủ thứ chữ nằm ứ trong đầu, cô thường cảm thấy nhu cầu để viết xuống. Không trên giấy, hay trong một cuốn nhật ký, nhưng là với phấn trong tay và với đầu gối cô tỳ trên lối đi.

Cô khởi sự ban đầu với Walt Whitman.

“Chuyện bắt đầu từ năm tôi học lớp 10 ở trung học,” theo lời Fitzpatrick, cô học trò đã tốt nghiệp năm nay từ trường trung học Bergen Academies, và sẽ vào đại học Harvard từ mùa thu.

“Chúng tôi đã học Whitman, và tôi không chỉ học thôi.”

Thế là cô xuống vỉa hè, lúc đầu là ở lối xe chạy vào ga-ra nhà cô ở  River Edge, rồi tới các công viên trong khu phố và các lối đi bộ, viết xuống những bài thơ.

Cô giải thích, “Viết phấn là một hình thức căn bản của biểu tỏ. Tôi không có thể vẽ bất cứ gì. Cho nên tôi mới thử viết xuống. Tôi [khám phá rằng] tôi tôi đang sở hữu nó nhiều hơn, và chia sẻ với những người khác.”

Và trong khi cô dùng phất viết thơ xuống nhiều thêm, đam mê chữ viết của cô lại tăng thêm.

Bài thơ "A Supermarket in California" (“Một Siêu Thị tại California”) của thi sĩ Allen Ginsberg, trong có nhắc tới Whitman, và bài "so you want to be a writer?" (“thế nên bạn muốn thành một nhà văn?”) của Charles Bukowski là hai trong các bài cô ưa thích, đã được viết xuống bằng phấn màu.

Cô nói, “Thơ của tôi thì quá dở; nó không tới với tôi một cách tự nhiên.”

Cô thêm, “Cái ý niệm về thi ca làm khiếp phục mọi người. Cho nên tôi vui thích biểu diễn chúng.”

Fitzpatrick kể là cô thậm chí cũng chưa nói với ai về chuyện này; cô chỉ bước ra và làm thế thôi. “Nó là cái gì tôi cảm thấy bị thần bí lôi cuốn phải làm. Tôi không nói là tôi đã đọc loại văn chương cầu kỳ gì. Tôi kiểu như một em bé 5 tuổi yêu thích cà-rem hệt như là yêu thích thi ca.”

Fitzpatrick mới đây tham dự trong đội của trường Academies và đội đã thắng "The Challenge," một trò chơi truyền hình tương tự với trò chơi "Jeopardy!" trong đó có các câu hỏi về văn chương, khoa học và toán.

Cha cô là Michael, nói, “Cô bé luôn luôn ở một mức độ cao. Cháu nó đọc nhiều lắm. Tôi không biết chắc tại sao cháu say mê như thế. Tôi nghĩ cháu có những chữ này trong đầu và có thể cháu tìm cách đưa chữ xuống cái bản thảo lớn hơn đời thường này. Y hệt như một lá thư nhét trong cái chai. Tôi không biết rồi sẽ có ai sẽ tìm ra thư đó, nhưng cháu nó phải đưa thông điệp đó ra.”

Để làm một bài có thể sẽ là bản thảo cuối cùng trên bản chữ vỉa hè  - trước khi lên đường vào đại học Harvard – Fitzpatrick vất vả chép đầy lối đi rộng 3 xe với bài "The Love Song of J. Alfred Prufrock" (“Tình Ca của J. Alfred Prufrock”) của thi sĩ T. S. Eliot. Sau khi mất vài giờ đồng hồ và quẹt hết 3 thỏi phấn màu, cô mới thấy không đủ chỗ cho toàn bộ bài thơ.

Cô nói, “Đó là một bài thơ dài, buồn và đẹp. Nhà thơ đã sử dụng một số hình ảnh đẹp. Có một dòng thơ nổi tiếng, ‘Tôi lý ra nên là một cặp  móng vuốt tả tơi để cào khắp hết các đáy biển câm lặng.’ Các học giả tin là Eliot có thể đã tự ám chỉ chính ông. Ông đang khao khát một phụ nữ. Tôi thích ngôn ngữ đó, và cách sử dụng các phụ âm nghe rất vang vọng. Tôi gặp bài thơ đó tình cờ thôi. Tôi chỉ mở sách ra và yêu thích nó ngay.”

Bài thơ đó bây giờ có thể đọc được trên đường Bogert Road tại thị xã River Edge – nghĩa là, nếu không có mưa làm trôi phấn đi.