DỊCH GIẢ ĐI TÌM TÁC GIẢ

Ai Là Tác Giả Của “Hai Sắc Hoa Ti-gôn” và “Mùa Cưới”?

Vũ Đình Đỉnh

 

 
 

 

 

 

Lời Tòa Soạn 
Trong tuyển tập thơ song ngữ Selected Vietnamese Poetry của dịch giả Vũ Đình Đỉnh có hai bài thơ mà tác giả vẫn còn ở trong vòng nghi vấn. Bài thứ nhất là bài “Hai Sắc Hoa Ti-gôn”, ký tên T.T.Kh., in ngày 30 tháng Mười, 1937 trong Tiểu Thuyết Thứ Bẩy. T.T. Kh. là ai thì nửa thế kỷ trước đã được các giới nghiên cứu nêu lên và bàn luận nhưng rồi cũng chẳng đi tới một kết luận nào. Đến bây giờ thì không còn ai bận tâm tới nữa. Có nghĩa là cái nghi án đó đã được xếp lại rồi.

Bài thứ hai là bài “Mùa Cưới.”  Bài thơ này dịch giả, vì chưa biết tên thật của tác giả, đã đặt tên ẩn dụ là N.N.Y. (No Name Yet) có nghĩa là chưa biết tên. Bài thơ này cũng không phải là bài thơ nổi tiếng và có giá trị nên chuyện có hay không tên tác giả thì cũng chẳng phải là điều cần quan tâm.

Chúng tôi đăng hai bài thơ thật ra vì muốn giới thiệu phần Anh ngữ của dịch giả nhiều hơn, còn bài thơ của T.T. Kh. thì ai cũng biết rồi. Riêng dịch giả cũng nhân dịp này muốn nêu lên nghi vấn trên để hy vọng biết đâu, lại có cơ may tìm ra được tác giả hai bài thơ trên.

 


T. T. Kh.
HAI SẮC HOA TI-GÔN

Mỗi mùa thu trước mỗi hoàng hôn,
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn.
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
Tôi chờ người đến với yêu thương.

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng,
Dải đường xa vút bóng chiều phong.
Và phương trời thẳm mờ sương, cát,
Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài trong lúc thấy tôi vui.
Bảo rằng: "Hoa giống như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!"

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly.
Cho nên cười đáp: "Mầu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy."

Dầu biết lần đi một lỡ làng,
Dưới trời đau khổ chết yêu đương.
Người xa xăm quá! Tôi buồn lắm,
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.

Từ đấy thu rồi, thu lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ...
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời,
Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi.
Mà từng thu chết, từng thu chết,
Vẫn dấu trong tâm một bóng người.

Buồn quá! hôm nay xem tiểu thuyết,
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa.
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ;
Và đỏ như mầu máu thắm phai!

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi,
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã...
Làm vỡ tình duyên cũ mất rồi.

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu, hoa đỏ rụng. Chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng,
Người ấy sang sông đứng ngóng đò.

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng,
Trời ơi! Người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng.

 

T. T. Kh.
TWO HUES OF CHAIN-OF-LOVE

At sunset, many autumns long ago
I often picked up fallen flowers without pain.
The afternoon sun ran through my locks
When I waited for him to come with his tender love.

He would stand holding on to a vine full of white flowers,
Casting his eyes impassively
Along a path this breezy eve,
Winding to the horizon clouded with mist and haze.

He used to touch my hair
And sighed when he found me happy.
He said: "The flowers resemble the broken hearts,
And I fear our love will not last very long!"

At that time, being a young girl I was unaware
That scattered petals were a sign of loss.
Smilingly I said: "The white color
Represents purity that will never change."

I did not realize that separation
Was cause of grief til death ended our love.
He was somewhere far away! I felt deeply sad,
On this happy day when firecrackers reddened the way.

Autumn after autumn goes by.
Oh, how much longer will my heart be cold?
My husband, knowing that I still think
Of him, remains unloving.

I go on with my life,
A life of cold affection between us.
One autumn passes and then another;
His image always secretely kept in my mind.

So bored, I take out a novel to read
In which life is likened to a fallen flower:
Rosy as the broken heart,
Red as blood deeply colored!

I remember what he said
An autumn of many years past,
But did not understand until now...
That I had painfully broken our unspoken love.

I am frightened by the veiled rays of autumn sunset
When autumn causes red flowers to fall.
Then, cold winds blow through the sky,
empty and cloudless,
As he stands waiting for the boat to arrive.

If he knows that I am married,
Oh, God! Will he feel pain?
Doesn't he have a feeling for the tattered flower
That dies like a bleeding heart and a wilting rose?

Translated by Vũ Đình Đỉnh

Note
To Vietnamese Chain-of-love or Mexican creeper (Antigonon Leptopus) is the symbol of failed love. T. T. Kh. is the author's pen name, who in the latter part of the thirties sent this poem to a journal for publication but refused to reveal his or her real identity. Still we do not know who the author of this poem is.

 


N.N.Y.
MÙA CƯỚI

Mùa cưới về đây khắp dọc đàng.
Bao cô thiếu nữ đợi sang ngang.
Ngậm ngùi sửa lại đôi mày liễu;
Nắn lại vành khăn, dấu lệ chan.

Mùa cưới về đây gió thu tàn,
Bao chàng trai trẻ cũng đa mang.
Nhớ thương, thương nhớ người em gái,
Đôi mắt huyền đen nhuốm lệ sầu.

Mùa cưới về đây gió đông tàn,
Riêng lòng tôi cũng thấy hoang mang.
Nhớ ai tôi nhớ người tôi nhớ,
Tôi nhớ người tôi để lỡ làng.

 

N.N.Y.
WEDDING SEASON

The wedding season is being heralded throughout the land!
Many a young lady await to be led to the altar.
Missing the happy days, they retouch their
sharply-drawn eyebrows
And reshape the turbans, eyes welling up in tears.

The wedding season has come as autumnal wind fades away.
Many a young man are also involved.
They deeply miss their girl friends,
Whose bright dark eyes show traces of sorrow.

The wedding season has come as wintry wind fades away.
I myself too feel confused.
I miss someone.
I miss her, who was left unfulfilled.

Translated by Vũ Đình Đỉnh

 

 

 

Last modified on 09/22/2007 8:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC