Xuân Thủy

TỰ SỰ CHO EM

 

 
 

 

                                                 

                                 

mm



Anh thấy mình hi sinh nhiều quá
mất cả em chỉ để giữa cái
nghề chẳng ai cần hay chẳng ai
hay họ dùng nghề anh như cái

kéo con dao dùng xong lại cất
như là đồ chơi ... nhiều khi chẳng
biết tả ra sao bởi vì hồn
anh nhẹ bước theo em mất rồi ...

xác anh trôi để người ta còn
thấy một cái xác mang tên cái
nghề biết đâu không chỉ là cái
kéo con dao ... là bờ mộng mị

là bờ môi xinh là hơi thở
thanh xuân hồn anh tỏa ngát trong
hình hài em trong giấc ngủ em
còn hay quên quên ba mươi năm

con người không đổi mới ruộng đồng
chưa đổi mới đi về sao vẫn
cũ ê a thua miệng cười trong
mắt em đọc câu chuyện ngày mai ...

em bỏ anh đi vì anh không
bỏ nghiệp giữa chốn đời bạc bẽo
nhạt nhẽo gói mì tôm ... còn anh
đọc mãi câu chuyện dài trong em ...

biết nói gì bởi vì đâu nghĩ
tới chỉ biết em sẽ khóc chẳng
ai hay chỉ biết em như ngày
mai sẽ tới ... ai cũng yêu em

mà chỉ một người được đến người
em yêu như cái kéo con dao
khác nào thân xác những người em
quên ba mươi năm quên đổi mới ...

quên nụ cười trong bóng tối của
ai ... quên cuộc vui phung phí chẳng
còn chi không còn chi có lẽ
tương lai chẳng cần gì anh cả ...

chỉ lầm đường lạc lối lạc mất
em ...

6/5/2013

     

 

Last modified on 05/12/2012 6:00 PM © 2004 2013 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC