Xuân Thủy
CHUYẾN TÀU VÀ SÂN GA GIAO THỜI

 

 
 

 

                                                                               

mm


Chuyến tàu nào cũng chở đầy than
những than và những gì tương tự
như than vậy có thể là những
gì ta nghĩ ... đến một nhà ga...
tên giao thời, than được chuyển xuống
có thể chuyển xuống một xe tải
lớn cũng có thể được chuyển xuống
một cái nhà rất lớn hay một
nhà máy rất lớn để tạo ra
sự tồn tại của một cái gì
đó như than vậy hay những gì
ta đang nghĩ đến ... một nhà ga
chẳng hạn nhà ga tên giao thời
thời cổ đại những kim tự tháp
được lăn trên những bánh xe trên
những đường như ray - sự sơ khai
hay có thể không phải sơ khai
của chuyến tàu trên những đường tàu
ta nghĩ được ... chuyển xuống những đôi
vai mà bây giờ bạn nghĩ đó
là người nô lệ đã sống ở
đó mà bây giờ ta nghĩ đó
là sân ga nhỏ bằng đất nước
Ai Cập một đất nước nhỏ bé
so với thế giới bây giờ ta
nghĩ nhưng một kim tự tháp nhỏ
bé hơn đất nước Ai Cập nhỏ
bé lại trở thành vĩ đại đến
nỗi giờ đây không ai tin những
người nô lệ đã làm nên khối
kim tự tháp to hơn bất cứ
nhà ga nào và sân ga nào
ta nghĩ được ... nhưng cũng chỉ có
những đôi vai ấy trên sân ga
ấy vào thời cổ đại chẳng có
ai chỉ có thần thánh ư nếu
có thì đã không có các Pharaon
một trong số những người giống những
người nô lệ kia nhưng bạn gọi
đó là Pharaon theo tên gọi được
ghi chép lại trên cỗ quan tài
được chuyển đến sân ga này mà
không có tên của người nô lệ
nào và người ta chỉ tin rằng
chính những người nô lệ đó mới
là nguyên nhân duy nhất tạo ra
kỳ quan thế giới này vì chỉ
có họ có sức lực to lớn
nhất trên sân ga này mà thôi
như nhà kho lớn nhất như nhà
máy lớn nhất mà bây giờ ta
nghĩ để tạo ra sự tồn tại
vĩnh cửu của Pharaon đã chết không
còn có thể nghĩ thêm được gì
hơn nữa ngoài một cỗ quan tài
Giza lớn nhất cho đến tận ngày
nay bằng đôi vai người nô lệ
thật nhỏ bé không khác gì ta
bây giờ trên một sân ga không
thể lớn hơn được nữa mà chỉ
có thể nhỏ đi mà thôi thì
ta cũng không nghĩ gì đó để
tạo ra cỗ quan tài to lớn
đó thêm một lần nữa nhưng thời
cổ đại đến thời trung cổ rồi
thời phong kiến đến tư sản công
nghiệp hiện đại với những chuyến tàu
chở than đến những sân ga như
ngày nay ... ta vẫn đang cố gắng
tạo ra những vườn treo Babylon những
tượng thần như Zeus những đền như
Artemis những lăng mộ như Mausolus và
hải đăng lớn nhất và lại tiếp tục
đến thời trung cổ với những lâu
đài đến thời phong kiến với những
bức tường thành dài và to lớn
tương tự như những nhà máy thời
tư sản công nghiệp cũng lớn hơn
bất cứ sân ga nhà ga nào
ta nghĩ bây giờ ... tên ta được
khắc vào những ngôi nhà của chính
ta những ngôi nhà nhỏ bé trên
những sân ga nhỏ bé hay thực
sự rất to lớn mà ta gọi
đó là đô thị hay thành phố
cũng tương tự như nơi ở dành
cho người nô lệ thời cổ đại
nhưng để tạo ra một cái gì
đó cho mỗi chúng ta tồn tại
và một cái gì đó thật to
lớn mà lúc này ta chỉ có
thể nghĩ đó là thành phố là
to lớn nhất nơi có những chuyến
tàu chở đầy than như những gì
bạn nghĩ được từ xa xưa đến
những sân ga dần nhỏ lại chuyển
xuống một xe tải lớn cũng có
thể được chuyển xuống một cái nhà
rất lớn hay một nhà máy rất
lớn để tạo ra sự tồn tại
của một cái gì đó như than
vậy hay những gì ta đang nghĩ
đến ở nhà ga giao thời nơi
ta không biết cần tiếp tục tạo
ra thêm một kim tự tháp nữa
hay là một cài gì khác ngoài
sự vĩnh hằng mà ta muốn nữa
hay không khi đó thì những đôi
vai người nô lệ không còn
hoạt động nữa và có thể những
chuyến tàu sẽ không còn chở than
nữa trên những sân ga mà ở
đó sự to lớn hay nhỏ bé
không còn quan trọng nữa mà là
những đôi vai của người nô lệ
không còn có lý do để tồn
tại những người công nhân không còn
được ai trả lương vì họ không
còn cần thiết để tạo ra cái
gì nữa khi ấy Pharaon người chiếm
hữu những cái gì như than nhưng
không biết sử dụng chúng như thế
nào người không muốn mất đi sự
sống của mình cùng với những gì
mình có không thể nuôi những người
nô lệ mà họ không làm gì
cho mình trên sân ga đó những
người nô lệ ngã xuống chết dần
vì đói vì khát vì bệnh mà
không có thần lánh nào mà ta
nghĩ ra có thể cho phép họ
tiếp tục tồn tại thế là Pharaon
chỉ còn được nhắc tới đến bây
giờ mà thôi bởi những người nô
lệ khỏe nhất giành lấy sự tồn
tại của mình bằng cách chiếm lấy
đoàn tàu những toa tàu chở đầy
than những than và than và khi
ấy ta sẽ thấy ở sân ga
ấy không còn những đường ray song
song và thẳng hàng một cách trật
tự mà nó lộn xộn không còn
luật lệ niềm tin văn hóa đạo
đức không còn những chuyến tàu chở
đầy than nhưng vẫn còn những sân
ga giao thời cho đến khi ta
lại nghĩ ra một một điều gì
đó ngoài sự tồn tại của chính
ta...

20/3/2013

 

 

Last modified on 04/28/2013 6:00 PM © 2004 2013 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC