VÂNG, BỌN TÔI CŨNG GHEN TUÔNG, CÃI LẨY

Vương Ngọc Minh

 

 
 


 

 


Ty, lúc chì chiết, tôi vẫn nói - đây
không phải cách đặt vấn đề (cho cả
hai) dù nọ nay ta sống, hít thở
trong một không gian tuyền mặt lồi, mà
phải nứng thì mới thấy trên một mặt
bằng nào đấy, tôi ngồi dưới vòm bụng
hóng, hớt bầu vú em.

thường, tôi lang thang đều có chủ đích,
đại khái trên trời, trên biển, nhung hễ
nhấc bước bước đầu tiên lập tức quên
béng rằng mình có chủ đích; cứ thế,
ngày, tối tôi lang thang không chủ đích
gì cả.
[hình ảnh alex khtruờng đương
thời với cảnh ông ngồi xe lăn nghĩ
tới lồn bây giờ, tôi mà lồng vào
thi ca trong đây thì thực ấn tuợng.]

[ối, chuyện nhỏ, đấy! một cách nói của
alex.] ty đương càm ràm về những
vụ ngoại tình [của cả hai.] trong một
khoảnh khắc nào đó, tôi ậm ừ, cưa
đổ chai đỏ zinfandel, cho đến
khi mặt trời lặn phía cánh tây, ồ,
tính chất erotic phản phất đâu
đây [thì là, đi với bụt mặc áo
cà sa, đi với ma mặc áo giấy.]

phải đợi cho tới khi mửa mật xanh
ta mới chú ý ngang tầm mắt nhìn,
cũng trên một mặt bằng nào đấy, tôi
đứng ôm từng font chữ thủ dâm rồi
khóc suớt muớt.

giả định thì chuyện gì cũng có thể
được. thử để bóng tôi hắt xuống coi,
vừa khít một mặt lõm [chỗ ngang nguời
em.] và trong lúc cãi lẩy, tôi nghe -
bất cứ giá nào ta cũng giữ nguyên
điều 4 trong hiến pháp, tôi phát buột
miệng - stupid, son of a bitch, triết.

những trang giấy khổ 8x12
chi chít chữ, không còn hiệu quả lắm,
bởi mọi thứ giờ đảo nguợc kiểu who
are you, who am i; ty hét vô
mặt tôi - bullshit.

ok, ngay lúc này có hình ảnh,
âm thanh của phim must love dogs/ một
tình huống mặt đối mặt sau cuộc cãi
vã [giữa hai cái bóng.] bàn phiếm chữ
gẫy đôi/ nhiều tấm hình bị xé vụn/
dăm, ba mặt tranh bị đâm nát, sau
hết, ta vẫn sống, hít thở trong một
không gian tuyền mặt lồi, thử tuởng tượng
với một back ground như thế tôi tò
mò nghĩ thơ, ty lại hét vô mặt
tôi - bullshit.

(tôi muốn nói về sự ấm, nóng trong
một bề sâu có cả trí tuệ.)
bên ngoài con trăng đã xuống đến phân
nữa hai mái đầu [tính chất ero-
tic đã đậm đặc ở đây.]

mọi việc cuối cùng tôi vẫn nói - chưa
phải lúc (cách) chúng ta đặt vấn đề,
tất nhiên, với một back ground tuyền giẻ
rách, rế nồi thế này, làm gì có
thơ để mà nghĩ và những cái mặt
bằng, mặt lồi lõm trong này nếu được
hiểu như những cái nền thì, đấy mới
là chuyện đáng bàn.

 

 

 

 

Last modified on 10/01/2007 6:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC