Vương Ngọc Minh

RA TẾT
CHỮ. U TÌNH

 

 
 

 

 

                                                                                     
mm

 

RA TẾT

người ta nói – tôi quả
phù thủy luôn luôn kiếm
ra chỗ đặt đít ngồi
exit trong cái thế

giới trật tự của ngữ
nghĩa người ta nói – tôi
không hề tin có ngày
ôm đầu máu đứng giữa

hai đầu ngón chân cái
ngó hoàng hôn tím rịm
cùng một tâm trạng cực
thấp thỏm – no exit

(nơi bối cảnh mà sự
bận rộn quấy nhiễu!) tìm
thứ cảm giác ngây ngây
hòng chỉ để đánh lừa

sự hiện hữu của chính
mình người ta nói mỗi
ngày – tôi tự nhấc hết
tay trái rồi tay phải

mắt liếc ngang liếc dọc
làm một bài thơ tỉ
như: bài thơ này chí
cốt với tính cách tân

hình thức (hậu hiện đại)
giả như hiện có tính
toán (khả dĩ) nào khác
cho chuyện tìm kiếm hạnh

phúc (chỗ đặt đít ngồi)
exit trong cuộc lữ
này thì đấy sự suy
tính còn dang dở có

hoàn tất cũng sẽ là
chuyện nhầm lẫn hoàn toàn
no exit – okay!

 

mm

 

CHỮ. U TÌNH

Là một kẻ khổ công ở đời
này nhưng hễ ai cắc cớ hỏi
“vậy chứ ông khổ công về điều
gì?” lập tức có cảm giác bị

tống vô đít vài đạp tôi muốn
nói tôi thực sự lấy làm lạ
là tại sao mãi tới nay mình
mới biết lũ chữ cái đáng yêu

hơn niềm hạnh phúc đến vậy là
một kẻ khổ công ở đời này
tôi muốn nói hễ ai cắc cớ
hỏi “vậy chứ ông khổ công về

chuyện gì?” lập tức tôi phải ngồi
sao cho tự nhiên và chăm chú
ngắm nghía từng chữ cái một tôi
đã thực sự lấy làm lạ sao

mãi tới nay mình mới sướng tôi
muốn nói niềm hạnh phúc to tát
cỡ nào cũng không thể đáng yêu
hơn lũ chữ cái ngay giờ bản

chất của một kẻ khổ công ở
đời này trỗi mãnh liệt tôi đã
thực sự lấy làm lạ ai cắc
cớ hỏi “vậy chứ ông khổ công

về việc gì?” lập tức có cảm
giác bị tống vô đít vài đạp
tôi phải ngồi tự nhiên niềm hạnh
phúc có to tát cỡ nào cũng

không thể đáng yêu hơn lũ chữ
cái sự chăm chú ngắm nghía từng
chữ cái một đã khiến cho thực
sự là mình lấy làm lạ tại

sao mãi tới nay mới cảm thấy
sướng và giả như có ai cắc
cớ hỏi “vậy chứ đó có phải
điều ông khổ công?” tôi tin chắc

là cái cảm giác bị tống vô
đít vài đạp lại hiện tôi muốn
nói mặc cho đang giữa lúc nhận
biết lũ chữ cái nọ nay đáng

yêu hơn niềm hạnh phúc rất nhiều
cũng như mặc cho bản chất của
một kẻ khổ công ở đời này
trỗi mãnh liệt tôi muốn nói tôi

chỉ còn cách ngồi sao thật tự
nhiên chăm chú ngắm nghía từng chữ
một với lòng bồi hồi chả có
vẻ gì nao núng mặc cho cảm

giác bị tống vô đít vài đạp
luôn làm cho mình thực sự lấy
làm lạ!

 

 

Last modified on 02/16/2014 6:00 PM © 2004 2014 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC