Vương Ngọc Minh

NGÔI BA (CHÚA SẦU BI)
CÂU CHUYỆN THỰC TẾ NHẤT
NGỒI BÊN ĐƯỜNG CHỜ MỘT NGỪƠI

 

 
 

 

 

mm

 

NGÔI BA (CHÚA SẦU BI)

... tôi cố đi ra sát mép nước
vì tin tưởng dưới kia mặt biển
đang lấp loáng ánh lên hệt miếng
khảm bạc (tôi mơ thấy như thế)

phải đến một lát sau (vẫn không
chắc đã tới được sát mép nước)
không biết nên nghĩ gì đây? ờ
hãy ngồi xuống túm lấy ống quần

và buột chặt lại thử nghĩ chỉ
tưởng tượng vậy cũng hết sức khó
nhọc vì phải đến một lát sau
thì tôi mới biết hiện có bao

nhiêu là người đang vui sướng bao
nhiêu là người đang sầu khổ tại
sao mình cứ cố đi ra sát
mép nước ờ ở dưới kia mặt

biển lấp loáng đang ánh lên hệt
miếng khảm bạc sao? phi lí phi
lí quá (ấy tôi mơ thấy thế)
thấy cứ cố đi ra sát mép

nước (mặt trăng lặn tất mặt trời
mọc) nhưng luôn không chắc sẽ tới
được sát mép nước phải tưởng tượng
đợi đến một lát sau khi tôi

ngồi xuống túm ống quần buột chặt
lại thì phải đến một lát sau
nữa sau nữa tôi mới hiểu cách
chắc chắn rằng thời gian trôi khá

nhanh mà đời người ngắn lắm (tôi
mơ thấy thế) còn biển ờ xem
ra mày có theo kịp lí luận
của tao chứ!

 

  mm

CÂU CHUYỆN THỰC TẾ NHẤT

Là trong khi chờ đợi
bất kì gì nhưng ngoài
tiền tài danh vọng hãy
bịt mắt lại rũ người

xuống cũng có thể thun
mình rút đầu vào hai
cánh tay tuyệt đối không
rên rỉ một khi điều

chờ đợi đưa đến đừng
vội tháo mắt cứ khoa
tay (múa chân có thể
được) sau đấy tìm lời

giải bày một khi tìm
không ra lời đừng lo
cứ nói cách dứt khoát
gãy gọn “tôi còn sức

chịu đựng nổi nữa!” vạn
bất đắc dĩ điều chờ
đợi nhưng ngoài tiền tài
danh vọng không đưa đến

đừng lo cứ chờ đợi
cho đến khi mục nát
tuyệt đối không rên rỉ.

         

                                                                
mm

 

NGỒI BÊN ĐƯỜNG C NGỒI BÊN ĐƯỜNG CHỜ MỘT NGỪƠIMỘT NGỪƠI

đang thở dài thườn thượt
tôi nghĩ mình chả chú
ý hoặc chú tâm đến
gì nhưng tôi lầm bởi

tôi có phải ngưới ở
tận đâu đâu đâu và
tất nhiên sau khi thở
dài thườn thượt có thể

tôi sẽ thở hổn hển
và nghĩ là mình không
chú ý hoặc chú tâm
đến gì nhưng thực ra

tôi đã lầm hết sức
trầm trọng hai mắt tôi
có thể lòi bất cứ
lúc nào bởi đơn giản

tôi có phải người ở
tận đâu đâu đâu đường
có phải của riêng ai
mọi thứ trên đời cũng

phù phiếm à không rồi
cũng trời đất và giờ
đây tôi chẳng còn mấy
tin tưởng vào chính sự

chú tâm của mình nữa
sắc sắc không không việc
thở dài thườn thượt hay
thở hổn hển cũng hết

còn ý nghĩa cho dẫu
sau đó tôi có đi
hết sai lầm này tới
sai lầm khác!

 

 

Last modified on 03/09/2014 6:00 PM © 2004 2014 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC