Vương Ngọc Minh

CỨU TÔI VỚI - THỨ HAI

 

 
 

 

 

                                                                                     

mm


CỨU TÔI VỚI

Đùng phát “bang” tới ngày
thơ điều chắc chắn với
tôi thời gian hiện tại
trôi khá nhanh bất kể

trong các tình huống thế
nào vĩ mô chúng thúc
đẩy đùng phát “bang” ngày
thơ tới hữu lí hay

vô lí thì người ta
cũng đã quen rồi tôi
còn biết phải làm gì
chứ trong khi hiện tại

người làm việc thì luôn
bận bịu cho rằng thời
gian vĩ mô quả là
trôi cực chậm có điên

rô. rồ (cỡ tôi) mới
bảo thời gian trôi khá
nhanh đùng phát “bang” đấy
lại điều ai cũng đồng

ý tới ngày thơ vĩ
mô sao tôi cứ kêu
rêu rằng thời gian hiện
tại trôi khá nhanh phải

chăng cái lí tính ai
kia đã quá vãng chết
nơi sâu hoắm tăm tối
của hố thẳm vô lí

hay hữu lí đấy lại
điều tôi đang tự hỏi
đùng phát “bang” bất kể
tình huống xảy diễn thế

nào ngày thơ tới trong
khi vẫn còn vô số
người hiện đang điên rồ.
rồ!

 

mm

THỨ HAI

tôi không thể nhớ lời
mình đã nói ra hôm
qua thì ngày mai hoặc
ngay giờ quí vị ạ

làm thế nào tôi có
thể biết mình sẽ nói
lời gì? xin quí vị
hãy tin tôi lời hôm

qua nói ra còn chả
nhớ thì lời để nói
vào ngày mai hoặc ngay
giờ quí vị ạ không

cứ tôi mà kể cả
quí vị xin thưa giả
như quí vị và tôi
mình nhớ một cách khá

chính xác lời đã nói
ra hôm qua thì chắc
chắn tôi và quí vị
chúng ta quí vị ạ

chúng ta sẽ biết ngay
mình phải nói lời gì
ra ngày mai hoặc ngay
giờ thưa đúng không quí

vị? yeah trừ phi ngày
hôm qua quí vị chẳng
nhớ gì về lời mình
nói ra thì quí vị

ạ chắc chắn quí vị
cũng sẽ như tôi nghĩa
là quí vị không thế
nào biết lời sẽ nói

ra vào ngày mai hoặc
ngay giờ đúng không thưa
quí vị!

 

 

Last modified on 02/22/2014 6:00 PM © 2004 2014 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC