Vương Ngọc Minh

CHUYỆN TÌNH THẦM LẶNG  
CHUYỆN VÃN CÙNG JEAN PAUL SARTE
HÓNG SÁNG

 

 
 

 

 

 

MM

 

CHUYỆN TÌNH THẦM LẶNG  

nói về em người tôi thương
thầm lâu nay thế nào rồi
em lại cầm lòng theo gã
thương lái có chiếc mẹc si-

đì đời mới cáu hôm em
đi trên con đường tắt bọc
hậu tôi đã loay hoay ngoái
đầu nhìn chiếc mẹc si đì

đời mới cáu gan ruột như
thể bị cào nát tôi muốn
chạy đuổi theo chiếc mẹc si-
đì với hai tay ôm bó

hoa hồng trao tận tay em
với những nhọc nhằn của kiếp
người nhưng phần gan ruột như
thể bị cào nát tôi đành

đứng lặng ngay đoạn giữa con
đường tắt bọc hậu dõi mắt
nhìn theo chiếc mẹc si đì
nước mắt chảy ròng ròng chạy

dài trên hai má ngó người
đi trên đường cái chốc chốc
nhảy tránh chiếc mẹc si đì
đời mới cáu nước mũi lại

chảy xuôi có cảm tưởng như
cái chết cứ trộn lẫn giữa
tôi/ em đang đợi phía đầu
con đường cái mà chiếc mẹc-

si đì sẽ dừng đậu hẳn
nhà gã thương lái có lầu
sơn xanh bảy tầng có chỗ
chứa chiếc mẹc si đì đời

mới cáu khang trang hễ nói
về em người tôi thương thầm
lâu nay gan ruột phát như
thể bị càu nát!

 

mm

 

HÓNG SÁNG

Mở mắt lên rị mọ
trời chưa sáng mở
to mắt đời vẫn chưa
sang  trang tôi cho mình

đã phí khá nhiều thời
giờ nghĩ ngợi tuyền vô
bổ và nhủ phải làm
một thứ gì đấy (chẳng

hạn tập cho giọng trở
nên hùng hồn một chút!)
vì đã lỡ làm mất
nhiều cơ hội khi đã

bỏ ra khá nhiều thời
giờ nghĩ ngợi tuyền vô
bổ đâu phải muốn làm
một thứ gì đấy là

làm được (cho dẫu chỉ
tập sao cho giọng trở
nên hùng hồn một chút!)
vì như vậy hóa người

khác cũng làm được sao!
thực tình chất giọng hùng
hồn cốt tập nhắm chỉ
để nói với hư vô

vâng chỉ để nhắm vào
hư vô vào lúc này
và đâu phải muốn làm
một thứ gì đấy là

làm được tôi nghĩ mình
không thể bỏ thêm thời
giờ ra nghĩ ngợi tuyền
vô bổ cũng như không

thể hễ mở mắt lên
rị mọ tiếp tục rị
mọ.

 

 

mm

Đèn Dầu, Tranh Lê Thiết Cương

 

CHUYỆN VÃN CÙNG JEAN PAUL SARTE

muốn nói hết câu
kiểu cách thực tân
kì nhưng e có
lẽ sẽ lầm to

vì để tự cứu
mình thì tốt nhất
chả cần nói gì
còn giả như không

nhắm vào sự thể
tự cứu lấy mình
thì lại chả cần
phải nói gì hết

vì ối có bao
giờ (cổ chí kim!)
cặp mắt rời khỏi
hình khuôn mặt vấn

đề cần là xem
tôi hiện có còn
sống hay chăng thôi
giả như chết đã

lâu rồi ối lại
chả cần phải nói
dù kiểu gì chăng
nữa cứ ngậm mõm

đi dây có cần
quái gì để nói
ở đời!

 

 

Last modified on 03/15/2014 6:00 PM © 2004 2014 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC