Vương Ngọc Minh

VÀ GIỜ

 

 
 

 

 

VÀ GIỜ

Và giờ các bạn
hãy tập đọc cho
quen dần với thể
thơ tân hình thức

việc tôi đến ở
đời này quả sự
cố lớn và không
ngờ nơi sự cố

lớn ấy vô vàn
sự cố nhỏ (không
tin hỏi thượng đế
nhá!) và chưa bao

giờ ngay đây vô
vàn các sự cố
nhỏ đấy lại tức
thời cùng hiển hiện

khi tôi vào buồng
tắm đứng trước gương
(soi!) rất đời thường
vô vàn các sự

cố nhỏ tự bao
giờ đã bám kín
mặt gương tất nhiên
chả tài nào nhìn

thấy hình (vong!) tôi
phản chiếu lại hay
nói đúng hơn tôi
chẳng còn hiện hữu

trong gương nữa nên
nhớ tôi không cần
tới bất kì sự
giúp đỡ nào (dẫu

rằng đang rất buồn!)
hòng tháo gỡ vô
vàn các sự cố
nhỏ khỏi mặt gương

xem đây tôi vẫn
hết sức bình thường
mặc dù hình (vong!)
đã hết còn phản

chiếu lại hay nói
đúng hơn chả còn
hiện hữu trong gương
nữa một bằng chứng

hiển nhiên là tôi
vừa buộc mồm bảo
"đây đếch cần tới
bất kì sự giúp

đỡ nào- nhá!" tuy
nhiên hiện thời tôi
có cảm tưởng
thực quái lạ rằng

khuôn mặt mình đã
hoàn toàn thay đổi
từ tím tái trên
gương mặt bao lâu

nay hiện đã chuyển
sang hồng hào (hết
sức tích cực!) mồm
hoàn toàn hết lải

nhải cả chuỗi tiếng
gừ gừ/ máu hết
từ cổ tuôn xuống
trụ ngang mắc cá

chân (đòi giữ nước!)
hễ mở mồm chào
bất kì ai lời
trở nên cực từ

tốn liên tục ngó
trước ngó sau hóng
nghe (xem!) vô vàn
các sự cố nhỏ

từ mặt gương đồng
phát lên tiếng “a!”
thì liền kê mặt
sát gương nhìn sâu

vào quả là việc
tôi đến đời này
một sự cố lớn!

 

 

LOM KHOM

ờ thì riết mùa đông
cốt chật tay ẳm bồng
ôm thân giường dỗ nhé
đừng dồn đụng khoảng trống

cứ kể đang trong mộng
mấp mé đụn bồ hóng
thoảng nghe tiếng gà gáy
giật mình thấy sút móng

lom khom với một bóng
đổ dài tới ven sông
con sông mùa rắn nước
kịp ngăn em theo chồng

bây giờ thì nói trông
cho qua đi mùa đông
trước sau gì cũng chết
lại đây- ừ! cùng sống

lọm khọm nghe riết rống
lửa trên bếp chả hồng
người qua nhau nườm nượp
tôi, nỗi chết vu khống ..

 

 


DO THỜI GIAN

.. gửi biển bắc.

tôi đã sinh sống ở
sài gòn nay không còn
ở đó nữa nhưng đừng
có tưởng bở vẫn còn

nhiều thứ về sài gòn
trong con người của tôi
tôi vẫn nhớ nó tôi
vẫn dính líu nhiều chuyện

với nó đừng có mà
tưởng bở bạn bè cũ
cùng đồ ăn thức uống
tiếng nói của người sài

gòn vẫn còn i nguyên
trong con người tôi nên
với người bản xứ tôi
phải nói “i have lived

in saigon” mặc dù tôi
không còn sinh sống ở
đó nữa nhưng vì vậy
cũng đừng có mà tưởng

bở. nhá!

 

 

VÔ ĐỀ

.. tương cà mắm muối cải dưa
ở với nhau ở sao vừa trước sau.



mỗi lần bị tôi cấu
mông i rằng thực thần
sầu thị kêu tôi "đồ
già dịch!" quả tình tôi

không hiểu trong ba chữ
"đồ già dịch!" có hàm
chứa thêm nghĩa gì (!) tuy
nhiên nom thị cứ đứng

im thở từng hơi thở
thơm tất nhiên sau lưng
thị không tài nào tôi
có thể đứng im như

thế cho đến khi trong
đầu tôi lóe lên một
ý tưởng "nâng như nâng
trứng" và trong lòng thị

lóe lên niềm thương cảm
vâng một niềm thương cảm
vô bờ bến (đối với
người nữ!) chúng tôi nằm

xuống phần tôi từ đó
cứ kể thực thần sầu
mặc kệ cho thị liền
miệng kêu "đồ già dịch

đồ già dịch!" tôi chỉ
việc dùng ý tưởng "nâng
như nâng trứng" dò sao
cho đúng mạch câu chuyện

có (bài bản) là được!

 

 

Ở ĐÂY. THƠ KHÔNG LÀ VẤN ĐỀ

... gửi phan quỳnh trâm.

hễ trước bất kể vấn đề lớn
nhỏ thường tâm (sinh) lí tôi trở
nên khá phức tạp sự phức tạp
đến độ tôi ưa đánh đồng vấn

đề lớn qua vấn đề nhỏ và
ngược lại tỉ như: đọc xong “trò
chuyện với nhà thơ.” phan quỳnh trâm
dịch từ Miroslav Holub

tôi cho (không hề mơ hồ) đấy
vấn đề lớn và thực không hề
vô thưởng vô phạt dợm đánh đồng
sang vấn đề nhỏ tôi đi liền

ra đứng trước biển nhìn mặt trời
đã lặn đằng đông buổi chiều ở
việt nam với tôi lại vấn đề
lớn dợm đánh đồng sang vấn đề

nhỏ và ngược lại thì cực vô
thưởng vô phạt tôi phát giác thấy
vẫn một nỗi muộn phiền nặng trĩu
cứ đeo đẳng bên lòng không sao

dứt rời vừa tháo lui tôi vừa
muốn đánh đồng nỗi muộn phiền nặng
trĩu còn đeo đẳng bên lòng sang
vấn đề lớn và ngược lại thì

hóa nơi tôi không còn thành vấn
đề gì hết (bởi thực tế cuộc
đời với tôi có vấn đề gì
đâu nà!) còn sống trên đời ngày

ngày thản nhiên sống thản nhiên đợi
ngày chết đi biết thơ là gì (!)
tôi đã ngưng làm thơ lâu rồi
còn chuyện tôi có là nhà thơ

đấy vấn đề lớn mỗi sáng ở
đây hứng ra đứng trước biển nhìn
mặt trời mọc đằng tây thực vô
thưởng vô phạt hễ lui lại trăm

bận như một tôi đều phát giác
thấy vẫn nỗi muộn phiền nặng trĩu
cứ đeo đẳng bên lòng như thể
đấy mới vấn đề thực sự lớn.

 

 

 

 

Last modified on 02/22/2014 6:00 PM © 2004 2014 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC