TIẾNG GỌI TỪ MIỀN BĂNG GIÁ

Việt Hà

 

 
 

 

 



Mến tặng những cô gái Việt đi tìm tự do

em ra đi từ vũng bùn đen tối
với ước mong em tới xứ sở sang
giàu ba năm trời em chẳng biết mình
đang lặn lội nơi đâu một dòng tin
nhắn cho người thân em không dám gọi
em biết bạn bè người thân kể từ
lúc em đi mọi người đều từng phút
từng giây ngóng đợi những tin tức của
em mà em chẳng dám gọi về em
biết nói gì khi bị bán thân vào
cảnh điếm nhục ê chề thân em còn
sống nhưng em biết tâm hồn mình đã
chết. Nước Tiệp, nước Nga, nước Balan đang
trong mùa bão tuyết em phải sống cay
đắng dập vùi trong cảnh đói rét giữa
trời Âu đêm lại đêm trong nhớp nhúa
ánh đèn màu em phải thức thâu đêm
để tiếp Tây, tiếp Ta, tiếp Tàu để
giữ gìn mạng sống. Đã bao lần giữa 
đêm đen em gào lên: Tao là người
và em đã từng hy vọng một ngày
kia họ sẽ thả em đi… để em
thay đổi cuộc đời chẳng thể ngờ em
đã bị bỏ rơi buộc làm điếm ngay
trong tay những người cùng sắc tộc. Em -
một người có học bởi sinh hạ nhầm
thời mà số phận trở nên điếm nhục
tối tăm chỗ của em đâu phải những
đống chăn nhớp nhúa mồ hôi tanh nồng
máu me và nước mắt em cùng biết
bao cô gái Việt ngây thơ bỏ đất
nước qua đây chẳng còn gì để mất
nhưng em chẳng thể ngờ thân mình phải
chịu cảnh đọa đày phải bán thân xác
để mong có ngày được thấy ánh sáng
tự do. Bây giờ em đã tan vỡ
những ước mơ và em chỉ mong một
ngày kia họ thả em đi để em
trở về quê sống cuộc đời lương thiện…

 

 

 

Last modified on 12/19/2007 6:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC