THỜI CHÓ ĐẺ


Việt Hà

 
 
 

Ai bảo tôi sinh ra giữa thời chó
đẻ, nơi thiên hạ mở miệng chỉ thấy
lời gian dối, điêu ngoa. Nơi những nụ
cười không thể thiếu hương vị của những
đồng đô la, nơi nếu tay này bắt
chặt, tất tay kia phải có phong bì
“lì xì“ nhét túi. Tôi sinh ra giữa
một nơi người với người yêu nhau không
vì danh cũng vì lợi, nơi thiên hạ
hoặc cung cúc phục tùng, hoặc rình rập,
trà đạp danh dự của nhau để vơ
vét quyền lực, công danh. Nơi ấy từ
họ hàng cho đến đám cháu con không
ngần ngại đùn đẩy mẹ cha ra “đê“
cũng mong cho bố mẹ chóng “thăng” để
xâu xé, chia chác của cải, đồ hương
hỏa của ông bà để lại. Nơi ấy,
Tôi – Anh còn là bạn, là tri kỷ
của nhau khi trên mình chúng ta  vẫn
còn chút gì để mà “gặt hái”, nơi
nơi cũng Xuân - Hạ - Thu – Đông cũng bốn
mùa hoa trái, nơi chỉ cần mấy
chục ngàn thôi có cả đám người vui
vẻ xả thân đi “xin tiết” một mạng
người. Vâng, nơi ấy… thủa xưa… tôi đã
chót ra đời để bây giờ mấy chục
năm sau được ngoảnh lại nhìn mới hay
tôi được đầu thai giữa thời chó đẻ…

08.09.2006