Việt Hà

THIÊN ĐƯỜNG CHẾT ĐUỐI


 
 
 

(Tặng một người quen)

Sáu chục tuổi đầu vợ chồng anh còn
chết đuối nhưng không phải chết dưới nước
mà chết ngay tại căn phòng bảy mươi
mét vuông, lầu sáu của mình. Hai đứa
con lấy Tây đến  „viếng“ bố mẹ, thấy
anh chị lặng thinh, chúng hỏi qua loa
rồi mắng vợ chồng anh xối xả. Chúng
mắng, chúng chê rằng vợ chồng anh lười
nhác, ở Tây cả mấy chục năm mà
ngôn ngữ, phong tục chẳng tỏ tường. Bây
giờ tuổi cao, mắt mờ, sức yếu, việc
mất, không lương, chúng rủa: nhục như vậy
thà chết quách đi cho rảnh. Nghe con
chửi mình tiếng Tây, mắt nhìn mình ráo
hoảnh, vợ chồng anh nhìn nhau, trệu trạo
nhai cố miếng cơm. Khốn nạn! vẫn hạt
gạo anh chị ăn mà sao khô khốc
như rơm, vợ nhìn chồng, chồng nhìn vợ
hai vợ chồng ngỡ mình đang nhai cơm
cúng. Vợ anh nhìn chồng miếng cơm nghẹn
trong cổ họng. Anh -- miếng cơm nghẹn ứ
trong mồm, ngửng lên nhìn vợ, bốn mắt
thâm quầng, ngấn lệ chứa chan. Thủa ấy
đưa vợ con ra đi khố, nhục, gian
nan… anh chỉ mong đem đến cho vợ
con anh một thiên đường hạnh phúc… để
hôm nay… sau mấy chục năm thiên đường
anh mong đã biến thành địa ngục, đã
nhấn chìm anh và vợ cùng giấc mộng
năm xưa…

11.09.2006