ÔM TRỌN QUÊ HƯƠNG

Việt Hà

 

 
 

 

 

trời sang Thu vừa mới chuyển vàng
sương mai còn vương trắng đã thấy
vội vàng - tuyết rơi! Bao năm sống
lưu bạt xứ người mà Đông về
ta vẫn thấy rối bời – cõi Tâm.
Nhìn tuyết rơi từng cánh… từng cánh…
âm thầm như lòng ta đã khóc
thầm bấy năm. Trời đất quê nhà
quá đỗi xa xăm, biết bao giờ
ta mới được ôm trọn trong lòng:
Quê hương!

Cuối Thu 2006

 

 

 

Last modified on 02/28/2007 - 7:30 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME