GIẤC MỘNG CHIM LẠC XỨ

Việt Hà

 

 
 


Tặng vợ và con gái yêu thương

Em trách anh chẳng khi nào chịu nhớ
nghỉ phép vài hôm để ta cùng đón
giao thừa bên này tuyết lạnh phố vắng
người thưa ừ  ta đón xuân nhưng tìm
đâu ra không khí Tết? Bao năm rồi
em – quê hương – mình ly biệt? chúng mình
từ giã mẹ cha tạm biệt những phố
phường mỗi độ xuân về càng cảm thấy
thê lương tuyết rụng trắng phau như màu
tóc cha và mẹ. Xuân xứ người có
gì để ta vui vẻ? không đào, mai
cũng chẳng hương pháo Tết nổ đì đùng
ta đón xuân mà sao cứ ngập ngừng
nhấp chén rượu nồng mà lòng mình chát
đắng. Phút giao thừa ta và em cùng
im lặng mắt cứ dõi nhìn về khoảng
trời trống vắng nơi xa… em ôm con
mắt ngấn lệ đầy vơi vì thương nhớ
mẹ già ta cũng bùi ngùi nhớ thủa 
xuân nào được gần cha mẹ. Phút giao
thừa trôi qua chúng mình nhìn nhau rồi
ta cùng bật cười như con trẻ, con
cũng mỉm cười, thủ thỉ: thương mẹ quá
bố ơi! Giá đời mẹ cha không phải
lưu bạt xứ người phút giao thừa cả
nhà ta được đón xuân giữa đất trời
tiên tổ được cùng nhau hàn huyên trong 
tiếng nước reo vui của nồi bánh chưng, 
được thắp nén hương trên bàn thờ tổ
tiên được quây quần bên mâm cỗ… nhưng 
đó chỉ là giấc mộng của bầy chim 
buộc phải xa lìa xứ sở, con ơi…

31.12.04

 

 

Last modified on 01/01/2007 - 05:00 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME