DUYÊN NGẦM

Việt Hà

 

 
 


 

 

người đàn bà không xinh nếu không nói
còn xấu hơn người thường, chị cười: duyên
trời nên chị có hai người đàn ông
yêu thương. Gã bạc mai có hôn thú
nên chị gọi là chồng, còn gã đầu xanh,
chị khoe: chồng tôi! Nhưng nó ngoài hôn
thú. Hai gã đàn ông một trẻ, một
già nhác trông hệt như phụ-tử, họ
chung sống với một người đàn bà trong
một phòng mà chưa hề có “chiến sự“
xảy ra. Chuyện gia đình chị phân công:
gã bạc mai được ưu tiên lo chuyện
nước rót, cơm bưng còn thằng đầu xanh
khỏe hơn đảm nhiệm chức năng cửa nhà
phong quang, giặt rũ. Chị kể: thỉnh thoảng
chị gia ơn cho mỗi đứa nằm một
bên rồi cả ba cùng hàn huyên, tâm
sự nhưng tới lúc “nhập thân” hoặc chồng
hoặc gã đầu xanh phải tự nguyện gối
chăn ra ngủ ngoài phòng khách, trên một
chiếc đi-văng… Vậy mà… chị nhún vai,
đôi mắt chớp chớp nhìn xa xăm… mối
tình tay ba cũng thăng hoa được ngót
hai chục năm, hai thằng đàn ông không
một lời than, nguyện cung phụng chị – một
người đàn bà xấu hơn người thường tới
bách niên giai lão. Chị khẽ thở dài –
đến lúc nghe toàn thân mình rệu rã
chị mới chợt ngộ ra: mình chót dại!
Đàn bà lúc tận duyên là lúc đàn
ông bảo nhau mỗi đứa chạy một đường…

25.09.06

 

 

 

Last modified on 03/26/2007 4:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME