YÊU NHƯ TRỊNH CÔNG SƠN CŨNG LÀĐIỀU HẠNH PHÚC


Phạm Chung

 
 
 

 

yêu mà được yêu chẳng có bao nhiêu,
đời người, yêu mà lấy được người yêu
cũng chẳng có nhiều (*) đôi khi nghe người
yêu nói "mình lấy nhau đi" có người
đã quay người chạy vắt giò lên cổ
mà khi đã lấy nhau, rồi ăn không
ngon ngủ không yên, chán nhau bỏ của
chạy lấy người thì cũng xẩy ra nhiều,
thà là yêu để mà yêu, yêu một
chiều thì cũng có nhiều, yêu kiểu trịnh
công sơn cũng là một điều hạnh phúc
với Bích Diễm ngày ngày đi học qua
nhà, sơn đã thấy con đường trước nhà
dài hun hút cho mắt thêm sâu", với
Dao A và "đường phượng bay mù không
lối vào
", nguyên sa đã yêu người "em
gầy như liễu trong thơ cổ", phạm chung
yêu người áo lụa "em thướt tha áo
lụa vàng, như trong tranh cổ chim hoàng
hạc bay
", yêu như chưa yêu lần nào,

yêu người không từ lòng gian dối, yêu
người không hề mệt mỏi, ngồi nhìn bóng
mình trong mắt người yêu, nắm bàn tay
gầy guộc nhỏ như thế yêu đã là
quá nhiều, chẳng bao giờ hoảng kinh chạy
vắt giò lên cổ, bỏ của chạy lấy
người, và yêu như trịnh công sơn kể
cũng là một điều hạnh phúc

9/2006
(*) mượn của Đỗ Kh