VÌ TÔI ĐÃ QUÊN

Nguyễn Thị Khánh Minh

 

 
 

 




 

Chở tôi về buổi sáng,
chiếc xe đạp thời nhỏ
tôi tập đi bỡ ngỡ.
Con đường đất mang đầy
cát và đá, làm tôi
con bé tập đi xe
chỉ chăm chăm nhìn xuống.
Tránh được đá trên đường
nhưng tôi lại đâm vào
cái hàng rào đầy gai.
Ông anh tập cho tôi
bảo, mày muốn khỏi ngã
mày phải tập cách nhìn
nhiều phía. Lời dặn dò
ấy tôi đã quên. Quên
suốt một thời gian dài,
cho đến khi bị ngã,
cho đến khi bị rơi,
tôi mới chợt nhớ ra
rằng tôi đã quên tôi,
đã không chịu nhớ tôi,
đã để mất thói quen,
canh chừng từ nhiều phía.

 

 

Last modified on 02/03/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC