SOI GƯƠNG 

Nguyễn Thị Khánh Minh

 

 
 

 

 


Có lần soi gương tôi bỗng thấy mình
khác. Tôi trừng mắt ngó, tôi giận dữ
tôi la to, tôi cười làm dáng, tôi
khóc tiếng khô, tôi chờ dòng lệ chẩy,

xem ra sao mầu của hạt nước mắt
cố tình. Vậy mà cứ trơ trơ một
khuôn mặt lạnh. Tôi nhắm mắt lại, tôi
mở mắt ra, y hệt con búp bê

được đặt nằm xuống, được dựng đầu dậy,
vô cảm nhìn hai bàn tay bóp chặt,
khuôn mặt méo mó bỗng bật ra lời,
lời có tiếng nói của cái lưỡi mềm,

mềm như miếng cao su có thể kéo
dài ra mãi. Và khi tôi thử thè
lưỡi ra, tôi hỏang hốt khi thấy những
cái gai đang tiếp tục sinh sôi tua

tủa. Khi tôi đập vỡ tấm gương là
lúc tôi thức trong bóng đêm nhẹ nhõm.
May sao không phải lúc nào trước mặt
người ta cũng có một tấm gương soi

 

 

 

Last modified on 11/29/2007 6:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC