NGÓ LÊN TRỜI

Nguyễn Thị Khánh Minh

 

 
 

 

 


Có phải tôi đã ảo tưởng
khi nói đi nói lại về
cái mênh mông của mầu xanh
không biên giới, một bầu trời?

Sáng nay buồn buồn trông lên.
Cái nhìn tôi như không thể
đi xa hơn được nữa. Nỗi
sợ, sợ giấc mơ của tôi,

của anh, của cánh diều chìm
trong những phân chia ranh giới.
Có lẽ rồi chỉ còn mây
đi qua được những biển cấm.

Có lẽ rồi chỉ còn những
mảng xanh vớt vát được nơi
ánh nhìn của người mơ mộng.

 

 

 

Last modified on 06/04/2007 6:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME