LẠ LẪM XỨ NGƯỜI

Nguyễn Thị Khánh Minh

 

 
 

 

                                                                                     






Lạ lẫm xứ người học ăn học
nói, lạ lẫm xứ người học gói
học mở những nỗi buồn chưa hề
nếm trải. Lạ lẫm xứ người biết
chắt chiu từng niềm vui nhỏ giọt.
Lạ lẫm xứ người tiếng cười mình
nghe cũng khác, nước mắt dài hơn
người nước mắt đông thành đá nước
mắt vọng- phu -nhớ- nhà. Lạ lẫm
xứ người nhìn người quen là lạ:
-vất vả bước chân đuổi theo thời
gian và tốc độ, miệt mài như
sợ đến cái trăm năm, nên mỗi
phút giây phải vô cùng nghiến ngấu-
Lạ lẫm nhìn người ta vừa đi
vừa chạy vừa lái xe vừa hút
cà phê vừa đèn đỏ là thoa
son đánh phấn. Lạ lẫm xứ người
phải học nghĩ, làm, cho quen, - cuộc
sống và những con búp bê được
cài đặt sẵn những chương trình đi
đứng nằm ngồi buồn vui sống chết-

Xứ người, nửa đời người tôi lại
làm học trò đi học, ngày đầu
tiên mẹ già líu ríu theo con
trai mười lăm tuổi dắt qua đường
(như bà nhà quê xưa dốt chữ)
Nhớ ngày trước ở quê nhà mẹ
dẫn con đi học, ngày đầu tiên
mẹ dỗ hoài con vẫn khóc, bây
giờ con dẫn mẹ đi học, con
cười làm mẹ ngu ngơ muốn khóc-
Ô hay !

 

 

Last modified on 03/15/2009 6:00 PM © 2004 2009 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC