ĐI CHƠI TẬP THỂ

Nguyễn Thị  Khánh Minh

 

 
 


 

 

Không biết ai đó nói
bi giờ mình la lên
là có tiếng vọng lại,
rồi cũng chẳng biết ai

là người đầu tiên hét
lên một tiếng, rồi người
thì hùng hổ réo tên
mình, kẻ thì giơ hai

nắm tay lên la to:
- ai đó… thôi thì đủ
thứ câu hỏi và trả
lời. Con bé đứng cạnh

tôi cong cả người lại
gào: - Minh ơi, làm tôi
giật bắn mình - gọi tui
hả - dả… đâu… tên bồ -

à, ra tên bồ hèn
chi nó hớn hở hết
sức. Nói chung  ai cũng
hết sức hớn hở la

hét, kêu, gào, rồi nghếch
mặt lên chờ tiếng vọng
lại của mình, mà có
nghe ra cái gì đâu,

ngoài tiếng ồm ồm, vậy
mà lúc ra về ai
cũng cười thoả thuê làm
như rất đã, khi được

hét loạn lên như  thế,
và trong mớ tạp âm
vọng lại kia họ khoái
chí vì chắc mẩm là

của mình. Có một người
không la không hét gì
cả, nên giờ y là
kẻ duy nhất không cười.

2/2003

 

 

 

Last modified on 09/23/2007 - 7:30 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME