ĐÊM UỐNG THUỐC ĐỂ NGỦ
Nguyễn Thị Khánh Minh

 

 
 

 

Trong cái nóng kinh khủng
của tháng Tư  tôi vẫn
theo thói quen kéo chăn
lên ngang miệng, xoay trở

mãi với sức nặng của
một ngày đầy những rác
rưởi, những lời nói, những
khuôn mặt. Đúng rồi một

khuôn mặt, khuôn mặt sợi
dây, khuôn mặt cây gậy,
khuôn mặt  cái dằm, khuôn
mặt hạt sạn, khuôn mặt

con gián. Thôi chắc phải
uống một viên thuốc ngủ
thôi! Làm đổ một ly
nước, rớt cái kính cận

rồi cũng mò được để
uống, thở phào, mong sẽ
được yên trong giấc ngủ
mượn từ viên thuốc nhỏ.

Vậy mà vẫn có chút
rắc rối, ông chồng đang
ngủ say bỗng thức dậy
lầm bầm khoan hẵng ngủ