VÙNG HƯ ẢO

Nguyễn Tất Độ

 

 
 

 

                                                                                     



Này nhé, có hai cái gương lớn được
đặt đối diện nhau. Ta bước vào giữa,
bước vào từ bên trái hay bên phải
thì điều đó không quan trọng, quan trọng
là khi ta bước vào, ta sẽ thấy
rất nhiều ảnh của ta. Có rất nhiều
ta-phản-chiếu phía trước. Có rất nhiều
ta-phản-chiếu phía sau. Nhưng chỉ duy
nhất một ta-phản-chiếu từ ta ở
phía trước, và cũng chỉ duy nhất một
ta-phản-chiếu từ ta ở phía sau...
Những ta-phản-chiếu còn lại là những
ta-phản-chiếu cấp bậc thứ n (với n>1)...
Đừng tìm hiểu xem ta-phản-chiếu nào
là ảnh phản chiếu của ta-phản-chiếu
nào. Cũng đừng dại dột mà đếm xem
có bao nhiêu ta-phản-chiếu. Chỉ cần
biết có một ta-thật đang đứng đây
và hai cái gương thật, một phía trước
và một phía sau. (Theo một cách nào
đó, ta đang đứng đây cũng chỉ là
ảnh của chính mình với n=0) ...
Hãy thử nhìn ta trong gương...Không! phải
nói là nhìn những ta-phản-chiếu trong
mỗi cái gương (cũng là ảnh phản chiếu).
Ta cười thì chúng cũng cười, ta khóc
thì chúng cũng khóc. Sự phản chiếu và
phản chiếu tiếp nối như một quy luật.
Mỗi lần phản chiếu là mỗi lần chúng
nhỏ lại và xa thêm. Ở phía xa
và sâu của thị giác, tất cả hòa
chung thành một điểm ảnh,và dĩ nhiên
trong cái điểm ảnh đó vẫn còn rất
nhiều ta-phản-chiếu ,cũng như vẫn còn
rất nhiều cái-gương-phản-chiếu. Ta không
thể nhìn thấy và không sờ được chúng
nhưng ta tin là có chúng. Tất cả
những ảo ảnh đó có vì ta có,
vì 2 cái gương kia có, và vì
2 cái gương kia đặt đối diện nhau...
Chúng nó không có nếu ta không có,
nếu thiếu hai cái gương kia, hoặc nếu
có hai cái gương đó nhưng chúng không
nằm đối diện nhau. Thế thì cái sự
"có" đó là thật-có hay không-thật-
có ?! Trả lời: Chúng nó không-thật-có
nhưng không phải không có . Biết thế được
rồi. Bây giờ thì ta bước ra ngoài
thôi ! Chứ đứng mãi trong vùng hư ảo
làm gì !?

 

 

 

Last modified on 07/09/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC