VIẾT CHO CẬU

Nguyễn Tất Độ

 

 
 


 

 

Hôm nay, gặp lại Mợ Hai. Mợ kể
đêm đó ổng nói trong người hơi mệt,
kéo mền đắp ngang ngực, đan hai tay
đặt trên bụng, đêm đó ổng đi lúc
nào không hay. Đã hai năm rồi. Cậu

qua đời đã hai năm mà tôi không
hề hay biết. Không ai trách mà tự
thấy mình có lỗi. Đời sống vô thường!
Nhớ lần cuối cùng gặp, Cậu cứ dặn
đi dặn lại: ”Có rảnh lên thăm tao”.

Vậy là không bao giờ còn có dịp
như thế nữa rồi. Còn những ai đã
ra đi mà mình không hề hay biết?
bây giờ, nếu mình ra đi thì có
ai hay biết không? (lại hỏi ngớ ngẩn).

 

 

 

Last modified on 07/08/2007 - 3:00 PM © 2004 - 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME