RA ĐI VÀ Ở LẠI

Nguyễn Tất Độ

 

 
 


 

 

Hay tin bạn đã ra đi vì
tai nạn, sau cơn bàng hoàng chợt
thấy đời sống vô thường làm sao...!
Còn đó rôì mất đó. Đời sống

thật mong manh. Đến rôì đi, như
điển chớp, như sương tan. Vừa mới
trò chuyện với bạn hôm qua, hôm
nay phải làm quen với ý nghĩ

sẽ không còn gặp bạn trong đời...
Mỗi ngày qua đi là mỗi ngày
bấp bênh giữa có và không, giữa
còn và mất. Đứng ở ranh giới

đó mà nhìn, bỗng thấy quí cái
thân giả tạm này, bỗng muốn nhanh
chóng làm nhiều điều lợi ích hơn
cho đời, bỗng muốn quì dưới chân

cha mẹ mà hối lỗi, bỗng muốn
ôm chặt bạn bè để thấy lòng
nhau ấm lại, bỗng muốn đến thăm
em và chúc em hạnh phúc... Bởi

có thể ngày mai, hay thậm chí
lát nữa đây, thân tôi sẽ hoà
theo gió bụi... mà nếu có thật
như vậy thì mọi người cũng đừng

buồn, vì tôi sẽ vẫn còn đâu
đó... Cái còn không thật, cái mất
cũng không thật. Bạn ra đi nhưng
bạn có đi đâu, vẫn tồn tại

theo cách riêng mà từng người cảm
nhận. Tôi còn ở lại mà như đã
ra đi trong lòng một người...

 

 

 

Last modified on 07/15/2007 - 06:30 PM © 2004 -2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME