NHẬT KÍ CHO MỘT NGÀY

Nguyễn Tất Độ

 

 
 

 

 

 

Sáng.
Soi lại, không thấy mình
trong gương, tôi chẳng buồn
đi tìm, thản nhiên ra
cửa, gió ghé tai nói
nhỏ: "Có một điều gì
vừa hóa hư không..."

Trưa.
Gặp bạn. Bạn bảo: "Đừng
sống với nó nữa, nó
là người tình bạc bẽo,
những ai sống hết lòng
với nó sẽ không có
kết quả vui đâu", "Ừ,
chắc cũng sẽ có ngày
tao từ bỏ hẳn Thơ"

Chiều.
Đi về trên con đường
quen thuộc, đám mây trên
đầu biến hình liên tục.
Lúc hóa hình Đức Phật,
lúc thành hình súc sanh,
có lúc lại tách ra
nhiều đám nhỏ... Phù vân!
Tụ tán vô thường!...

Tối.
Hàng cây hai bên đường
đã chuyển sang trạng thái
khác. Tôi chuyển mình thành
tôi của đêm... trong góc
nhỏ riêng mình... lặng lẽ...
triền miên như một điều
an ủi rất bình thường...

 

 

 

Last modified on 08/01/2007 - 07:00 PM © 2004 -2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME