ĐÊM ÔM ĐÀN ĐỂ NGỦ

Nguyễn Tất Độ

 

 
 

 

 

                                                                                     

1.
Có thể nào bình yên đi hết
chiều dài của đêm, như có lần
bình yên mơn man làn tóc. Những
sợi tóc tình nhân cũng đen như
đêm và đêm dài như sợi tóc.

Sự tương đồng ta vừa khẳng định
cũng vừa hoài nghi. Tình yêu bao
giờ cũng là điều vô lý nhất...
Sự mâu thuẩn giữa hữu hạn và
vô hạn không phải là cái để
lý trí giải thích. Cũng như ta
không thể nào hiểu cái màu đỏ
trên đôi môi đã lạnh ngắt của
tình yêu...

2.
Ta đi tìm ngày xưa, bắt gặp
những kỷ niệm ẩm mùi rêu mốc...
Ta nghĩ về ngày mai, ta chạm
phải ta trong hình hài sương khói...
mong manh! Ta triết lý để tìm
quên. Ta làm thơ để gợi nhớ...
Chưa từng thấy ai điên như thế!...

Một hôm nào ta đứng ra ngoài
để nhìn lại cuộc đời mình, và
tự dưng đồng cảm với người đã
trải qua nhiều mùa xuân, không còn
hân hoan khi xuân đến, chẳng buồn
bã khi xuân đi... Một bi kịch
là ta đang sống cùng lúc quá
nhiều cuộc đời, mà điều này làm
sao em hiểu được?!...

3.
Nơi tận cùng của những phôi pha,
có ta ngồi hát những bản tình
ca tặng cho bóng mình... rồi thiếp
đi khi những ngón tay vẫn còn
bám lấy dây đàn. Trong giấc hôn
trầm nhập nhòa ảo ảnh...ảo ảnh
thiên thần hay ảo ảnh sa tăng.

Phản chiếu vào tấm gương bản ngã,
một vùng xanh, một vùng xám, một
vùng hồng... Đam mê và nhạt nhẽo,
sự sống và cái chết nằm cận
kề, nấp sau những khối màu đã
bắt đầu nhòa nhạt, nhạt như dấu
chân của người đã mất, nhạt như
hình hài ta...

 

 

Last modified on 06/15/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC