CÁI VẪY TAY

Nguyễn Tất Độ

 

 
 

 

                                                                                     

 


 

1.
Đêm qua, giấc ngủ không về. Tôi nằm
nghe chó sủa, vườn khuya rả rả tiếng
côn trùng… Tôi đã nghe bàng hoàng vì
những hình dung, về một cuộc tiễn đưa,
như sớm mai này đưa tiễn… Bước chân

2.
sóng đôi. Lá cỏ oằn mình vì những
giọt sương, long lanh nỗi buồn trong vắt…
Em lên xe, chọn lấy một chỗ ngồi.
Lặng lẽ. Tôi quay đi để tránh một
ánh nhìn. Bình minh hôm nay hát lên
những ngôn từ rất lạ…Tiếng lòng tôi…
Tôi đứng nhìn theo phía cuối con đường
Dáng em xa, trong cái vẫy tay nghe
thẩn thờ rớt lại… Dù sao em cũng
phải về nơi đó, và tôi bỏ ngỏ
một nỗi niềm… Sẽ còn lại gì trong
những Nhớ-Quên, khi hai cuộc đời không
thể nào gặp gỡ. Giấc mơ có thể
nào trọn vẹn, khi tôi không thể làm
một Mở Đầu (vì biết cuối cùng rồi
cũng chẳng có gì hạnh phúc cho nhau).

3.
Tôi đứng nhìn theo không nói lời nào
(hay nói rồi tất cả). Em có hiểu
gì không? trong cái vẫy tay một nỗi
niềm rất lạ… Dường như là…Mà thôi!
Dù sao em cũng phải về nơi đó.
Còn tôi, tôi cũng chẳng thuộc nơi này…

EAKAR, 06-01-07

 

 

Last modified on 12/12/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC