Ở MỘT THÀNH PHỐ ĐƯỜNG SÔNG

Nguyễn Phan Thịnh

 
 
 

 

Ở Một Thành Phố Đừong Sông
Giọng đọc: Linh Vũ

 

đi vẫn đường về bỗng hóa ra sông
sau cơn mưa người đâm ở hai lòng
thành phố tôi suốt những mùa bão vội
gió trong đầu và mặt đất dập dềnh.

trôi và trôi những mái nhà nuôi lũ
những cuộc đời không bến. những con đường
không dẫn về đâu. một thế hệ không
bình an. nhiều thế hệ không thương yêu.

người mà không thương người. người mà không
yêu nhau. em ê a học gì không
phải học làm người. em học làm giầu
em học mua học bán cả đời nhau.

đường hay ao và cầu hay võng nọ
ngừơi hay ma nhập nhòa nghi hoặc nhìn
nhau trước hiên nhà? mình tin ai và
ai tin mình dù đi ngay giữa nắng?

và bão vội luôn luôn là cuồng bạo
những cánh rừng rên siết nát chân mây
những con lũ hung tàn vùi dập hết
hồn nhiên và lãng mạn cuối cùng này.

em yêu tôi và em yêu ai nữa
em là gì? mặt đất này phải chăng
còn đủ lâu đủ rộng cho người biết
thương người – để em thật yêu tôi...