TIẾNG MẸ

Nguyễn Nguyên An

 

 
 

 

 




 

 Kính tặng anh CVM & anh TV

Cất tiếng gọi đầu tiên MẸ. Cất
tiếng gọi cuối cùng MẸ. TIẾNG MẸ
miệt mài huyết thống trước giờ sinh
nở tận phút lâm chung không nghỉ...

Anh, chị xa xứ giấu TIẾNG MẸ
trong ngực giấu tiếng khóc thầm giữa
TIẾNG NGƯỜI để sống tha hương... Máu
trong tim vẫn chảy trong con trong

cháu... TIẾNG MẸ  có ngoi ngóp giữa
ký ức xa ngái mù tăm. Ở
những mảnh đất đồng đô-la, đồng
ê-rô... thượng đế vẫn có những

người con bạc đầu thế kỷ lặng
thầm chăm sóc TIẾNG MẸ để
vui. Ở những nơi xa những nhà
văn, nhà thơ góp tiền in sách

cất trong tủ sắt cất trong nỗi
buồn cất trong những tâm hồn đóng
băng TIẾNG MẸ. Con trai, con gái
không đọc bận học TIẾNG NGƯỜI. Có

bà  chị lạc giữa Paris lạc
giữa líu ríu TIẾNG NGƯỜI bỗng nhớ
TIẾNG MẸ nép dưới tháp Eiffel
khóc! Con cái chị không được lấy

người bản xứ vì giọt máu quê
nhà luân lưu TIẾNG MẸ. Có anh
ở Rancho  Cucamongo  
một mình một bóng cặm cụi vắt

nỗi buồn viễn xứ thành thơ, đốt!
Có cô bạn ở Melbourne
đầy nắng dạy TIẾNG NGƯỜI nhớ TIẾNG
MẸ biết tìm đâu? Thèm một tiếng

gà trưa thèm một tiếng dạ, thưa
thèm lời chửi tục thèm tiếng lè
nhè bợm nhậu đường chiều hát vang.
Xin đội ơn những người giữ TIẾNG

MẸ không chìm giữa đại dương, giữ
một ngọn đèn loe lóet giữa gió
giông... Lá rụng về cội xương cốt
bản lai về với MẸ, Con ơi!

Huế, ngày 5 tháng 3 năm 2008

 

 

Last modified on 03/06/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC