LE RENDEZ-VOUS SUR LE PONT DES ARTS...

HẸN HÒ TRÊN CẦU NGHỆ THUẬT...

Nguyễn Hữu Viện

 

 
 
 

mm

 

Hòang hôn dành cho chúng mình, em dấu
Yêu. Bình minh chấm dứt, ngày nhường chỗ
cho đêm. Cây cầu bằng gỗ mảnh mai
này như tình mình đang chuyển bước nhịp.

Ánh sáng từ Viện Hàn Lâm mong manh
phù du, dạ khúc đang nhẹ xuống Paris,
như chuông nguyện điểm Giờ trang nghiêm. Cầu
Mới réo rắt như tiếng vĩ cầm tuyệt

vọng. Paris Paris anh lại trở
về. Paris Paris anh lại trở
về. Trái tim anh tràn ngập bóng hình
em, hoàng hôn mầu tím thẩm ngát gầy

guộc như niềm hy vọng anh, hồn em
hồn anh về đâu em yêu dấu nhỉ?
Trong hoa ánh sáng phù vân của một
hoàng hôn không giống như những buổi khác

Paris Paris anh lại trở về.
Paris Paris anh lại trở về.
Như một người tình tràn đầy hy vọng
lớn, như một người thất tình tràn đầy

tuyệt vọng lớn, anh ngã vào vòng tay
em, thầm gọi thì thầm "Geneviève
niềm trìu mến của anh ơi!» Anh chờ
em không ngừng không nghỉ trên trên Cầu

mm

Nghệ Thuật, mong manh vắt treo trên Sông
Seine trữ tình, bên đôi bờ Tả-Hữu
ngạn, Cầu nối liền giữa hai bờ, nối
mãi mãi gắn hoài hoài, Cầu Nghệ Thuật.

Bằng gỗ nhẹ nhàng như Tình mình mảnh
Mai, nhưng sinh tồn bất diệt, như Paris
như em vào khoảnh khắc Toàn Cầu hóa,
mỏng manh làm sao như giấc mơ đi

đi về về, trên tiềm thức chúng mình
như những con tầu du ngoạn ngang qua
không lo âu lãnh đạm dưới những chiếc
cầu Paris, những niềm vui phù

du ngắn ngủi như ngày ngoạn lưu du
khách phương xa. Gợi lại đi em trí
nhớ ngắn ngủi, những vòng tay mở rộng
và những trái tim dịu dàng, mỗi sao

giây trôi qua, bước vào Đền Thời gian
muôn thuở, và Định mệnh đan chéo hai
đứa mình… Như hai vì sao trên cùng
quỹ đạo một đường bay ổn định, chẳng

còn nữa Thời gian và Chiến tranh. Định
mệnh dành cho hai đứa mình em dấu
yêu yêu dấu… trên Cầu Nghệ Thuật chẳng
còn gì như xưa đâu!

24 / 10 / 2006

 

Last modified on 12/10/2006 - 06:30 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME

 

 

 

 
 

mm

 

Le crépuscule est pour nous ma chérie
L'aube est fini
Le jour a cédé pour la nuit
Ce pont est en bois fragile
Comme notre Amour est en marche
La lumière de l'Institut est éphémère
La sérénade en descendant de Paris
Comme un glas qui sonne l'Heurre solennellement
Le Pont-Neuf lamente comme un violon désespéré
Paris Paris je reviens
Paris Paris je reviens
Mon coeur est plein d'images de toi
Le crépuscule de la couleur pourple est maigre comme mon espoir
Où est mon âme ton âme ma chérie ?
Dans les fleurs de lumière éphémères d'un crépuscule pas comme les autres
Paris Paris je reviens
Paris Paris je reviens
Comme un aimant en grande espérance
Comme un malaimé en grand désespérance
Je suis tombé dans tes bras
En murmurant « Geneviève ma tendresse ! »
Je t'attends sans cesse
Sur le Pont des Arts
Fragile suspendu sur la Seine romantique
En deux rives Gauche-Droite
Il fait un lien entre deux côtés
Pour toujours pour toujours

mm
Le Pont des Arts
En bois légère comme notre Amour fragile
Mais il existe éternellement
Comme Paris
Comme toi à ce moment de Mondialisation
Tellement fragile
Comme un rêve qui va et vient
Sur notre sous-conscience
Comme les bateaux-mouches qui passent sans souci sous les ponts de Paris
Les joies sont éphémères comme des séjours de touristes
Demande-toi la mémoire courte
Les bras ouverts et les coeurs tendres
Chaque moment qui passe
Entre dans le Temple du Temps éternellement
Et le Destin est croisé en nous deux .. ..
Comme deux étoiles sur la même orbite stable
Il n'y a plus du Temps et de la Guerre
Le Destin est pour nous deux ma chérie
Sur le Pont des Arts rien n'est comme avant !

mm