VỞ KỊCH

Nguyễn Hoài Phương

 

 
 

 

                                                                                     



Trò chơi dù có hấp dẫn, có vui
vẻ mấy rồi cũng đến lúc kết thúc,
vở kịch dù có vui vẻ, có hay
ho mấy rồi cũng đến lúc phải hạ

màn... Những diễn viên, dù có nhiệt tình,
có say sưa, có tài ba, có nổi
tiếng đến mấy thì cũng đến một lúc
nào đó phải chào tạm biệt khán giả,

cũng phải tháo mặt nạ, thay phục trang,
chào tạm biệt bạn diễn để trở về
với ngôi nhà của mình, về nơi mà
họ lại tiếp tục phải sắm những vai

mới, với những chiếc mặt nạ, những bộ
trang phục mới trong những vở kịch mới,
tỉ như sắm vai những đứa con, (ngoan
hoặc hư) những người mẹ, người cha, (gương

mẫu hoặc không gương mẫu) những người vợ,
người chồng, (chung thủy hoặc phản bội) sắm
vai những thành viên trong gia đình, kể
cả là sắm vai những người tình (nồng

nhiệt hay tẻ ngắt) trên giường... và cứ
như thế, họ diễn cả trong giấc ngủ
cho đến hết đêm, để rồi sáng hôm
sau lại thay những chiếc mặt nạ này

bằng những chiếc mặt nạ khác, lại thay
những bộ phục trang này thành những bộ
phục trang khác để lại sắm những vai
mới, vai công dân, vai nhân dân, vai

các thành viên trong xã hội, để rồi
tối đến lại đổi mặt nạ, đổi phục
trang, lại trở thành những người chơi, những
diễn viên trên sân khấu, lại chơi, lại

diễn những trò chơi, những vở kịch mới
mua vui cho đám một đám diễn viên
khác trong vai những khán giả đủ mọi
thành phần lố nhố bên dưới... Họ cũng

như tất cả mọi người cùng diễn, tất
cả mọi người cùng là những diễn viên,
cùng tham gia đóng những vai diễn trong
một vở kịch lớn được gọi là cuộc

đời... một vở kịch không bao giờ có
hồi kết mà chỉ có cảnh chết của
các diễn viên trên sân khấu.

10 – 08

 

 

Last modified on 10/25/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC