THÔI ĐÀNH

Nguyễn  Hoài Phương

 
 

 

 

 

Còn đâu những con tầu trắng, những
hồi còi xôn xao, những cánh hải
âu. Còn đâu những lưu luyến tiễn
đưa, những háo hức đợi chờ. Những

kỷ niệm tưởng không thể nào quên, những
mơ ước lãng mạn

Chát! Bùm… Bùm…
Chát! Bùm… Bùm…
Chát! Bùm… Bùm…
Chát! Bùm… Bùm…

Con người thời này thực dụng quá
Nhìn đâu cũng thấy những thiệt hơn
Những cân đong đo đếm so sánh
Nhìn đâu cũng thấy những giá lạnh

Những con mắt đá, trái tim đá

Chát! Bùm… Bùm…
Chát! Bùm… Bùm…
Chát! Bùm… Bùm
Chát! Bùm… Bùm…

Vậy nên anh, một lần, thôi đành
Làm con tầu đen trùi đen trũi
Lủi thủi đi về trong đêm
Chẳng biết đâu bờ đâu bến

Chát! Bùm… Bùm…
Chát! Bùm… Bùm…
Chát! Bùm…
Bùm… *

_______
Ghi chú:

*: Tiếng bùm cuối bài này không phát ra từ bất kỳ nhạc cụ nào

 

 

Last modified on 11/18/2007 6:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC