PHIÊN CHỢ

Nguyễn Hoài Phương

 
 


Những con người cũ và những mặt
hàng cũ, những người bán hàng cũ
bán những mặt hàng cũ cho những
người mua cũ, những người mua cũ

mua lại những mặt hàng cũ của
những người bán cũ, cả phiên chợ
rộng mênh mông toàn những đồ cũ
được trao qua đổi lại giữa những

con người cũ, chẳng có cái gì
mới, vì tất cả những cái tưởng
chừng rất mới đều là những cái
rất cũ, tất cả những cái tưởng

chừng rất mới ấy đều là những
cái rất cũ, từ những cái rất
cũ, thuộc về những cái rất cũ
được sản xuất lại, bằng những dây

truyền cũ, công nghệ cũ, con người
cũ, trông cứ như là mới, thật
ra là mới nhưng thật ra lại
vẫn rất cũ, những mặt hàng cũ

từ những nơi cũ được bán qua
bán lại, mua qua mua lại giữa
những con người cũ, rồi lại trở
về những nơi cũ, chẳng có cái

gì mới, từ phiên chợ này đến
phiên chợ khác, từ tuần này đến
tuần khác, tháng này đến tháng khác,
năm này đến năm khác, những mặt

hàng cũ đã bán rồi vẫn bán
lại, những mặt hàng cũ đã mua
rồi vẫn mua lại, chẳng ai bán
được cái gì mới, cũng chẳng ai

mua được cái gì mới, và cũng
chẳng có ai mới, ai cũng rất
cũ, vô tình cũ, cố tình cũ,
bị bắt ép phải cũ, tình nguyện

cũ, cũ đến nhàm chán, đến chẳng
thể cũ hơn được, đến càng cũ
lại càng tưởng rằng rất mới, càng
đi về phía cũ thì lại tưởng càng

đi về phía mới và cứ thế ngày
lại ngày các phiên chợ diễn ra

3 - 12 – 06

 

Last modified on 12/18/2006 - 03:00 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME