NHỮNG CÁI LIẾM MÉP

Nguyễn Hoài Phương

 

 
 

 

 

 

Con mèo đen, cảm hứng thi ca
của anh, anh thấy em ngồi trên
bệ cửa sổ và liếm mép. Có
thể là em vừa xơi xong một

con chuột, một con chim chăng mà
anh thấy em liếm say sưa thế.
Hay có thể là em vừa xơi
xong một con thạch sùng, một con

chuồn chuồn, một con bướm, một con
dán chăng mà anh thấy em liếm
ngon lành thế. Hay cũng có thể
là em vừa xơi xong một khoanh

cá rán, một miếng mỡ hoặc một
đĩa sữa, một chén súp chăng mà
anh thấy em liếm khoan khoái thế...
Ôi! Những cái liếm mép của em

mới ngất ngây, mới thi vị làm
sao. Cái lưỡi hồng hồng của em
cứ quẹt một nhát sang phải lại
quẹt một nhát sang trái. Cái lưỡi

ram ráp của em cứ đưa qua
đưa lại nơi môi trên mấy nhát
lại quét qua quét lại nơi môi
dưới mấy nhát. Như một cái chổi

mới cái lưỡi gai gai nhọn nhọn
của em khoan thai, chậm rãi lia
qua lia lại khắp nơi, liếm sạch
hết không còn một sợi lông, không

còn một mẩu cánh, không còn một
chút váng mỡ, không còn một chút
hơi hướm gì mà vẫn cứ còn
liếm. Em liếm như em làm như

em chẳng ăn gì mà em vẫn
cứ liếm, làm như em chỉ liếm
như một trong những thói quen của
em... Thì đãy, em vẫn chẳng gừ

gừ khi cuộc đời chẳng có gì
đáng gừ gừ đó sao, em vẫn
chẳng kêu toáng lên khi cuộc đời
này chẳng có gì đáng kêu toáng

lên đó sao. Em là con mèo
đen, là cảm hứng thi ca của
anh, anh thấy em ngồi trên bệ
cửa sổ và cứ thế liếm mép,

liếm mép mãi, cứ thế, cứ thế...

 

 

 

Last modified on 09/23/2007 - 7:30 PM © 2004 -2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME