MẤY SUY NGHĨ

Nguyễn Hoài Phương

 

 
 

 

                                                                                     

 


Lâu nay, thỉnh thoảng cứ đụng đến thơ là tôi lại thấy người ta kêu. Nào là thơ khó bán quá, mỗi tập thơ in ra được mấy bản mà bán chẳng ai mua. In thơ là lỗ. Nào là hình như chỉ có mấy nhà thơ đọc thơ của nhau, còn thì chẳng ai đọc thơ nữa. Nào là, những buổi đọc thơ bây giờ sao chán thế, thính giả đếm được trên đầu ngón tay. Nào là, ngay trên sách báo, tạp chí... có in thơ thì người ta cũng chẳng coi thơ ra gì, thơ toàn được để ở những chỗ khó tìm nhất và thường thường chỉ là để “trám chỗ“. Nào là các nhà thơ khổ sở, chật vật, không sống được bằng thơ. Nào là thơ bị chiếm mất thị trường. Nào là thơ bị buộc phải rút lui. Nào là thơ phải nhường chỗ...

Vân vân... Vân vân... Vân vân... Nào là… Nào là… Nào là... Để rồi nếu không nhỏ ít nước mắt (mà phần lớn là nước mắt cá sấu) thì cũng cười khẩy một (hay nhiều) cái rất ư là châm biếm rồi phủi đít quần bỏ đi.

Nhưng mà không đi hẳn đâu. Tôi để ý thấy nếu không quay hẳn lại thì nhiều người cũng hé hoặc liếc mắt nhìn xem, và ít nhất thì cũng với một mục đích là: Còn tôi (hoặc tao) còn quý vị (hoặc chúng mày) đấy, rồi quý vị (hay chúng mày) xem tôi (hay tao) nói có đúng hay không.

Và trong khi nhiều người rất buồn cho một “hiện trạng“ của thơ như vậy thì tôi thấy khác. Vì, nếu ngược lại, nghĩa là nếu có ai đó còn cảm thấy kiếm chác được chút gì ở thơ, còn cảm thấy làm thơ là có lợi... thì có lẽ phần lớn những người làm thơ hiện nay đã bị đánh bật ra ngoài rồi. Số nhà thơ, nghe đâu bây giờ cũng đã khá đông rồi, đến khi đó chắc sẽ phải đông gấp bội. Thơ sẽ xuất hiện nhiều và nhiều lắm, được trang trí hoa hòe hoa sói, được đặt lên mình những nhiệm vụ và do đó mà “tình trạng“ của thơ lại càng lâm vào cảnh thê thảm hơn.

....

8 - 08

 

 

Last modified on 08/14/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC