KHỈ

Nguyễn Hoài Phương

 
 

 

Tao gọi mày là khỉ thật. Đấy
là những lúc nóng lên của tao.
Nhưng mà tao nghĩ lại rồi. Mày
cũng khỉ thật quá. Cái gì cũng

chỉ là tạm thời, nhưng chắc chắn
lâu dài là tao không thể tiếp
tục làm việc, tức là tiếp tục
cộng tác, với mày được. Mày chậm

quá, công việc đáng lẽ năm thằng
làm nay tao giao cho ba thằng,
sao chúng nó làm được mà mày
không làm được. Mày cũng yếu quá,

những cái xe chở hàng ấy đáng
lẽ hai thằng kéo thì vừa, nay
tao giao cho một thằng kéo, tại
sao chúng nó làm được mà mày

lại không làm được. Mày cũng lười
quá, đúng là đồ vừa yếu lại
vừa lười, tại sao chúng nó làm
được mười hai, mười sáu giờ một

ngày mà mày lại không làm được,
thời buổi này làm gì có chế
độ, có kiểu làm tám giờ mà
mày mơ. Mày lại cũng hay phân

tâm, không chú ý được vào một
công việc bao giờ, đã bảo phải
vừa xào gà, xào vịt, lại phải
vừa trông chừng mấy cái chảo dầu,

tại sao chúng nó làm được mà
mày không làm được. Đúng là, một
vài lúc nóng lên tao có gọi
mày là khỉ thật, nhưng rồi tao

cũng nghĩ lại rồi, mày đúng là
đồ con khỉ thật, tao có gọi
thế thì cũng chẳng sai, cho dù
lúc ấy là tao cũng có hơi

nóng, tao cần là cần một thằng
biết tổng hợp, còn mày thì đúng
là khỉ...

 

 

Last modified on 12/02/2006 - 08:30 AM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME