HÌNH NHƯ

Nguyễn Hoài Phương

 

 
 

 

                                                                                     

 



Một sáng chủ nhật, một chiều ba mươi,
một tối mười lăm nào đó, trong tiếng
chuông giáo đường, tiếng kinh kệ lê thê,
tiếng cầu nguyện lê thê, buồn tẻ của

các tín đồ, tiếng giảng giải lê thê buồn
tẻ khó hiểu của những đấng chăn dắt,
trong tiếng hú dài của những con sói,
tiếng sấm sét, tiếng mưa gió bão bùng...

tôi chợt nhận ra rằng hình như tôn
giáo nào thì cũng như nhau, nghĩa là
cũng hướng thiện, cũng dạy bảo người
ta phải làm lành lánh dữ, cũng hứa

hẹn, nếu người ta tin, nếu người ta
xả thân, nếu người ta trung tín, nếu
người hết lòng... vân vân... nghĩa là nếu
người ta đừng là người ta nữa…  thì

người ta sẽ được lên thiên đường, sẽ
được về nơi cực lạc, sẽ được về
chốn niết bàn, về vườn địa đàng... nơi
chỉ có tiếng hát, tiếng ca ngợi thiên chúa,

ca ngợi những giáo chủ lớn nhỏ, những
lãnh tụ, lãnh đạo... nơi người ta không
cần ăn cần uống gì mà vẫn có
thể sống đời đời với rất nhiều gái

đẹp, rất nhiều gái lẳng lơ, khêu gợi,
làm tình rất tuyệt… với rất nhiều những
con đường bằng vàng, những lâu đài bằng
ngọc, những ngôi nhà bằng kim cương... vân

vân... còn hơn lầu son gác tía trên
trái đất này gấp ngàn gấp vạn lần...
Một sáng chủ nhật, một chiều ba mươi,
một tối mười lăm nào đó, trong tiếng

chuông giáo đường, tiếng kinh kệ lê thê,
tiếng cầu nguyện lê thê buồn tẻ của
các tín đồ, tiếng giảng giải lê thê
buồn tẻ khó hiểu của những đấng chăn

dắt, trong tiếng hú dài của những con
sói, tiếng sấm sét, tiếng mưa gió bão
bùng...... tôi chợt nhận thấy tôn giáo nào
cũng là sự đe dọa khủng khiếp, sự

khủng bố tinh thần man rợ... Tôn giáo
nào cũng là sự đe nẹt, là sự
dọa dẫm. Tôn giáo nào thì cũng cảnh cáo
tôi rằng, nếu tôi không tin các giáo

điều, tín điều, nếu tôi nghi ngờ
kinh kệ, nếu tôi nghi ngờ những đấng
chăn dắt... vân vân... nếu tôi nghi ngờ
bất cứ điều gì thì tôi cũng bị

đầy xuống chín tầng địa ngục, bị voi
giầy, ngựa xéo, bị tùng xẻo, bị phân
thây, bị ném vạc dầu, bị quăng lò
lửa, đói thì ăn cục sắt sắt, khát

thì uống nước đồng nấu chảy, bị nạo
óc, bị moi ruột, moi gan, bị dao
chặt, bị giáo đâm, bị làm khổ sai...
vân vân.... Một sáng chủ nhật, một chiều

ba mươi, một tối mười lăm, một sáng,
một chiều, một tối, một lúc, một ngày,
một khi, một khoảnh khắc nào đó, trong
tiếng chuông giáo đường, tiếng kinh kệ lê

thê, tiếng cầu nguyện lê thê buồn tẻ
của các tín đồ, tiếng giảng giải lê
thê buồn tẻ khó hiểu của những đấng
chăn dắt, trong tiếng hú dài của những

con sói, tiếng sấm sét, tiếng mưa gió
bão bùng... tôi chợt thấy vui vui vì
hình như mình bị ném ra ngoài các
tôn giáo, các giáo điều, các tổ chức,

các đảng phái... tôi chợt thấy vui vì
hình như mình được trở thành một con
người tự do... chợt thấy chỉ tự do
mới thật sự là hai tiếng ngọt ngào.

Tháng 9 2008

 

 

Last modified on 09/09/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC