ĐÊM Ở MUNICH

Nguyễn Hoài Phương

 

 
 

 

                                                                                     


                    

Một mình sở hữu cái giường rộng
mênh mông, chăn ấm, gối êm, đệm
êm … vậy mà tôi vẫn có những
lúc chẳng ngủ được. Và vì cũng

chẳng thể bật đèn để đọc quyển
sách, tờ báo, chẳng thể bật máy
tính xem tin tức hay viết lách
vớ vẩn, chẳng thể bật ti vi,

chẳng thể đứng lên đi đi lại
lại hoặc làm một cái gì đó …,
tôi chỉ biết nằm im, lắng nghe
và đếm từng chuyến xe buýt đến

rồi đi, đếm từng chuyến tầu điện
đến rồi đi, lắng nghe tiếng từng
chiếc xe, từng bước chân, từ lúc
nó còn rất xa đi tới cho

đến lúc nó khuất hẳn ở những
ngả đường … Lắng nghe … Lắng nghe … Và
lắng nghe … Lắng nghe cả những tiếng
không thể nghe thấy được … Có những

lúc, như bao giờ, tôi lại vơ
lấy cái áo ôm vào ngực … để
rồi bất giác lại nhận ra mùi
mồ hôi quen thuộc của mình mà

không phải mùi da thịt còn lưu
lại của những người tình … và vì
thế mà vẫn chẳng thể nào dỗ
giấc ngủ, chẳng thể nào ngủ nổi ….

./.

04 / 02 / 2010

 

 

Last modified on 02/27/2010 6:00 PM © 2004 2010 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC