CÔNG VIÊN

Nguyễn Hoài Phương

 

 
 

 




 

Lâu lâu không vào công viên để
rồi thấy mỗi lần vào mỗi khác,
thu mới sang hôm nào mà bây
giờ thu đã tàn rồi, những hàng

cây đã trụi hết lá còn trơ
lại những cành gầy khô khốc đồng
loạt chĩa lên bầu trời đầy mây
xám ngắt, dưới chân cầu, mặt nước

lặng như tờ, đen lại, bầy vịt
trời mới hôm nào còn thấy nhởn
nhơ ríu rít khắp nơi giờ rủ
nhau trốn biệt đi đâu mất, mấy

con sóc, con chồn cũng thế, cũng
chẳng thấy đâu nữa, trên mấy cành
cây hình như chỉ còn mấy con
sáo, con quạ già đen xì gân

cổ cang cảng cãi nhau loạn xị
ngậu, mà chẳng biết là chúng cãi
nhau về cái gì, vì tranh giành
thức ăn vì tranh giành lãnh thổ

hay vì nước ở cái đài phun
mới hôm nào còn đầy ăm ắp
mà giờ đứa nào tháo không còn
một giọt, vì mấy cái ghế gỗ

vốn rất được xếp ngay ngắn bên
vệ đường giờ bị đứa nào tháo
tung quẳng ngổn ngang mỗi nơi một
mảnh trông chướng mắt không thể nào

chịu được... cũng có thể là chúng
đang cá cuộc xem khi nào mới
lại thấy mặt lão già canh công
viên, chẳng biết vì ốm đau bệnh

tật gì hay là lại đi với
bồ với bịch mà lâu lắm rồi
không thấy lão xuất hiện, có lão
chắc mấy con đường này chắc cũng

sạch hơn, mấy luống hoa này chắc
cũng đẹp mắt hơn, mấy thảm cỏ
này chắc cũng phẳng phiu hơn, không
đứa nào dám cả gan mang chó

mang mèo ra ỉa bậy để công
viên chắc cũng đông người thăm viếng
hơn chứ chẳng đến nỗi buồn huơ
buồn hoắt, buồn không chịu nổi như

thế này...

 

 

Last modified on 02/31/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC