CHUYỆN TÌNH

Nguyễn Hoài Phương

 

 
 

 

                                                                                  
                                             

Từng bước chậm chậm, như một cặp tình
nhân đẹp nhất, nàng cùng hắn sánh vai
nhau đi về phía giữa cầu, không để
ý đến trên đầu đang là những chiếc

phi cơ đủ các loại bay dọc bay
ngang, lồng lộn như muốn xé rách bầu
trời bằng những vết khói trắng khói đen
lẫn lộn, không để ý đến dưới chân

là dòng sông đục ngầu đang cuồn cuộn
chảy, cũng như không để ý đến những
dòng người, dòng xe đang tấp nập trên
cầu ... Từng bước, chậm chậm hai người đi

sát về phía lan can mà không hề
để ý rằng đấy chỉ là những thanh
kim loại mỏng mảnh và thưa thớt, những
cột đèn mảnh mai, sáng loáng, mang tính

chất làm đẹp hơn là bảo vệ bất
cứ một cái gì mà đáng lẽ nó
phải bảo vệ như là tên gọi của
nó ... Chầm chậm, không để ý là vừa

dùng dằng hay vừa dứt khoát, không để
ý là vừa luyến tiếc hay lại vừa
kiên quyết, không để ý là vừa có
ý thức hay lại vừa vô thức, bằng

một cách trìu mến, đáng yêu và tin
tưởng nhất mà dù vô tình hay hữu
ý có thể tạo ra được, nàng đẩy
vào lưng hắn, để hắn lộn qua lan

can một vòng thật đẹp trước khi chậm
chậm rơi xuống dòng sông chảy xiết như
một cảnh phim ... Rồi chậm chậm, chầm chậm,
không quay lưng, nàng nở nụ cười thật

tươi, vừa vẫy tay chào từ biệt hắn
vừa bước tiếp những bước khoan thai, nhẹ
nhàng như không còn vướng bận một chút
gì trên đời. Lúc này, ngoài việc muốn

lưu lại trong tâm trí hắn những hình
ảnh đẹp nhất của mình, nàng chẳng còn
có suy nghĩ gì khác ... Trên trời, những chiếc phi
cơ vẫn bay lượn cùng với những đám

mây, dưới sông dòng nước vẫn cuồn cuộn
chảy và trên cầu nàng lại hòa vào
dòng người dòng xe tấp nập với hình
ảnh hắn thật dễ thương và tận tụy

thì đúng là đã đến cùng rồi.*
______

 

Ghi chú (1):

*: Sau này, vào một ngày nào đó, có gã thi sỹ chợt nhớ đến cảnh trên, bèn ghi lại tâm trạng của mình bằng bài „tứ tuyệt“ với tên là „Định mệnh“ sau đây:

Định mệnh

"Ngày nào đó trên dòng sông định mệnh
Bên chiếc cầu định mệnh của chúng mình
Xin em cứ để kệ anh rơi xuống
Mặc cho dòng định mệnh cuốn trôi đi"*

Với một lời „ghi chú“ nữa như sau:
________

Ghi chú (2):

**: Vâng! Tất nhiên là sau khi đọc hết bài thơ ngắn này sẽ có người nhận xét rằng tiêu cực quá. Song, cuộc đời là như thế đấy, giữa rất nhiều, rất nhiều những tích cực thì thỉnh thoảng vẫn có những tiêu cực, và thi sỹ thì không nhất thiết cứ phải ghi lại chuyện của đám đông.

 

                                                                           

 

Last modified on 04/30/2011 6:00 PM © 2004 2011 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC