Nguyễn Hoài Phương

CÀ PHÊ CHIỀU THỨ BẢY


 
 
 

Người đàn bà bốn hai bốn ba
tuổi trong câu chuyện kể của người
đàn ông mới quen của tôi hiện
đang không có chồng, mặc dù trước

đó chị đã có rất nhiều chồng.
Đấy là những người đàn ông Cu
Ba, những người đàn ông Ấn Độ,
những người đàn ông Ba Lan, những

người đàn ông Đài Loan và cả
những người đàn ông Việt Nam, những
người đàn ông Lào, những người đàn
ông Cam pu chia... Trong số những

người đàn ông này, có người ở
với chị một năm, hai năm, ba
năm nhưng cũng có người chỉ ở
với chị một tháng, hai tháng, ba

tháng hoặc thậm chí chỉ một tuần,
hai tuần, ba tuần và tất cả
đều đã ra đi để hiện nay
chị là một người đàn bà không

có chồng. Không có chồng nhưng người
đàn bà vẫn sẵn sàng lên giường
với bất kỳ người đàn ông nào,
bất chấp tuổi tác, bất chấp địa

vị, bất chấp quốc tịch, miễn cứ
là giống đực và có khi chỉ
cần một bát mỳ, một cốc bia,
một điếu thuốc, một cốc cà phê,

nhưng cũng có khi chẳng cần cái
gì cả. Người đàn bà bốn hai
bốn ba tuổi trong câu chuyện kể
của người đàn ông mới quen của

tôi bập bẹ được nhiều thứ tiếng
và trong số đó có lẫn cả
tiếng Việt, tiếng Lào, tiếng Cam pu
chia và cứ như người đàn ông

mới quen của tôi kể lại thì
chị ta có thể nói: Tao yêu
Việt Nam, Việt Nam chúng mày cần
cù, Việt Nam chúng mày anh hùng,

Việt Nam chúng mày dám đánh Mỹ

9 – 06