CÁI XÁC

Nguyễn Hoài Phương

 

 
 

 

                                                                                     

 

 


Thực sự thì nó đã chết từ
rất lâu trước khi trở thành một
cái xác bất động. Ngày ngày, đêm
đêm, qua tháng, qua năm... thực

sự là nó đã đi trên con
đường chết dần chết mòn để đi
đến kết cục là một cái chết
hoàn chỉnh, để nằm đấy như một

cái xác chẳng ai nhìn ngó như
ngày nay và như ngày mai. Ngày
ngày đêm đêm, sự mục rữa gậm
nhấm các tế bào nó, làm nó

suy sụp, làm nó chết trước khi
trở thành một cái xác, mũi nó
thở ra hít vào làn không khí
đầy chết chóc, miệng nó nói ra

từ ngữ của sự chết, tai nó,
mắt nó, nghe thấy, nhìn thấy toàn
những cái chết. Vì mọi suy nghĩ
và hành động của nó đều là

để phụng sự và tôn vinh cái
chết nên từ lúc nào chính nó
đã trở thành cái chết. Và vì
người ta nghĩ về nó, nhìn thấy

nó, nghe thấy nó như nghe thấy,
nhìn thấy, như thấy cái chết nên
người ta cũng viết về nó như
viết về một cái chết.
./.

Tháng Năm, 2009

 

 

Last modified on 05/16/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC