BÀI HÁT

Nguyễn Hoài Phương

 

 
 

 

 


                                                                     

Tặng em bài hát này, em có
thể hát, có thể nghe, đã hát
rồi hát nữa, đã nghe rồi nghe
nữa, hát mười lần, trăm lần, nghìn

lần hoặc nhiều hơn, hay nghe mười
lần, trăm lần, nghìn lần hoặc nhiều
hơn, nếu em thích, mà cũng chẳng
ai cấm em, chẳng ai nói ra

nói vào gì em, bài hát này
là của em, có thể một người
hát, một người nghe nhưng cũng có
thể cả nghìn người hát, nghìn người

nghe, có thể một người hát cho
nghìn người nghe và ngược lại cũng
có thể nghìn người hát cho một
người nghe, có thể đã hát rồi

hát nữa, đã nghe rồi nghe nữa,
có thể hát một trăm lần, một
nghìn lần, hay mười nghìn lần cũng
có thể nghe một trăm lần, một

nghìn lần hay mười nghìn lần, đã
hát rồi hát nữa, đã nghe rồi
nghe nữa, hát và nghe, nghe và
hát, để nếu có thể thì quên

cả thời gian, quên cả không gian,
quên cả mình, quên rằng mình đã
từng có mặt trên cuộc đời này,
quên rằng mình dù đã, dù đang

và dù sẽ còn tồn tại thì
cũng vô nghĩa, cũng hư vô như
là mình đã, đang và sẽ còn
chưa bao giờ tồn tại, quên đi

cả những điều vớ vẩn cũng như
những điều trọng đại nếu như trên
cuộc đời này còn có những điều
vớ vẩn và những điều trọng đại, cứ

hát và cứ nghe, đã hát rồi
còn hát nữa, hát mãi, đã nghe
rồi còn nghe nữa, nghe mãi, bài
hát này là của tất cả nhưng

dù ai cũng có thể hát thì
trước tiên nó vẫn chỉ là của
riêng một mình em, nó được viết
ra cho cuộc đời này và cho

em, cuộc đời này là em vì
em là cuộc đời này, em có
biết... Hãy hát đi em... Hát đi...
Hát đi... Hát đi... Hát nữa đi...

T

 

 

 

Last modified on 04/17/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC