30 – 4

Nguyễn Hoài Phương

 

 
 

 

                                                                                     

 

 


Ba mươi tháng tư, mồng một tháng năm,
mười chín tháng năm và những ngày quái
ngày quỷ nào đó như kiểu mồng ba
tháng hai hay hai sáu tháng ba... là

những ngày trong thâm tâm tôi chẳng muốn
nhớ tí nào, vậy mà càng không muốn
nhớ (chúng) nó bao nhiêu lại càng không
thể quên (chúng) nó bấy nhiêu, dẫn tới

là lại càng khó chịu, tức tối, căm
phẫn thêm bấy nhiêu, giống y hệt căn
bệnh thấp khớp của tôi, mãi không sao
nhưng cứ đến khi trái gió trở trời,

càng cố quên nó đi bao nhiêu thì
nó lại càng sớm trở về bấy nhiêu, để
đêm đêm càng đau đớn hơn bấy nhiêu,
đau đến không thể nào ngủ nổi, không

thể nào nằm yên được một lúc, vậy
nên tôi hết sức thông cảm với tôi,
cũng như với những ai sắp đến ngày
ba mươi tháng tư càng cố quên nó  

là ngày bao mươi tháng tư đi bao
nhiêu thì nó lại càng hiển hiện rõ
ràng và quái quỷ bấy nhiêu, mặc dù
dần dần rồi ai cũng hiểu rằng nó

là một ngày bình thường, tầm thường như
bao nhiêu ngày bình thường, tầm thường khác,
nhưng không phải vì thế mà nó không
tồn tại, hệt như căn bệnh thấp khớp

của tôi, mặc dù rất ghét, song chẳng
có lý do nào mà nó không tồn
tại trong cơ thể tôi bình đẳng với
một loạt những căn bệnh có tên và

không có tên khác.

30 - 4 - 09

 

 

Last modified on 05/02/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC