23 H 30 MIN

Nguyễn Hoài Phương

 

 
 

 

                                                                                     

 



Mười một giờ ba mươi phút đêm,
trên chuyến ta xi cuối cùng của
mình về thành phố, tại một khúc
quặt đầy sỏi đá gần công trường

xây dựng, th thoáng trông thấy và
giơ tay chào pl, song
p không nhìn thấy, khi ấy p
đang vừa mải nhìn một con mèo

mầu xám với hai mắt lúc lúc
lại sáng xanh lên như hai hòn
bi ve chắc là vì phản chiếu
đèn đường hoặc đèn xe ô tô,

vừa bước xuống tầu điện ngầm, vừa
thèm thuồng mân mê bao thuốc lá
trong túi áo khoác, từ bao giờ
chẳng biết, người ta đã cấm, không

cho phép hút thuốc lá ở các
bến tầu, bến xe, nên khi nào
không có l thì p chỉ thích
đi taxi, thích chọn cái xe

nào mà người lái cũng hút thuốc,
hai người vừa rong ruổi vừa nhả
khói thì thật là thích, và đêm
qua, lúc mười một giờ ba mươi

phút thì p xuống tầu điện ngầm
với l và không được hút thuốc,
p chỉ mong mau mau về đến
nhà để còn nhìn mấy bông hoa

loa kèn của a xem thế nào,
p rất nhớ a, tất nhiên.

 

 

Last modified on 07/19/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC