Nguyễn Đăng Thường

VỀ MỘT HUYỀN THOẠI – TÂN HÌNH THỨC & CỐI XAY GIÓ
TRẦN LÊ NGUYỄN – QUÊN – COMPUTER GAME

 

 
 

 

                                                                               

 

MM


VỀ MỘT HUYỀN THOẠI

cái tít này tôi đã sử dụng cho
một huyền thoại hồ ly vọng khi viết
cho trình bày đầu thập niên 70
ở sài gòn và trên một xứ sở

không thiếu huyền thoại như vn thì
huyền thoại tcs kl cũng dễ
hiểu thôi và nếu độc giả cũng
ưa nói bừa như tôi để so sánh

cặp trai tài gái sắc này với tổ
tiên âu cơ lạc long quân vì tuy
trịnh ly không đẻ ra trăm trứng nở
ra trăm con khiến một học sinh đệ

thất chu văn an đã thì thầm người
mà đẻ trứng khi nghe tôi giảng bài
công dân giáo dục bí quá không biết
phải lí giải thế nào cho ra lẽ

mà kẻng tan học chiều sắp reo vui
thầy bèn mắng át im con nít biết
gì mà bàn bạc trịnh ly họ cũng
sinh hạ được trên dưới khoảng một trăm

ca khúc điều mà tôi muốn nêu ra
ở đây trước khi thức khuya gõ máy
viết bài này là khi chia tay trong
tháng tư đen trịnh ly có chia nhau

đồng đều mỗi người được phân nửa và
câu hỏi là ai đã lên núi ai
đã xuống biển người nào về đỉnh cao
kẻ nào chìm vực sâu huyền thoại này
rồi có vĩnh hằng như âu lạc không

 

MM

 

TRẦN LÊ NGUYỄN

người con gái tôi yêu bỏ đi
lấy chồng — từ đấy — tôi yêu nàng
thiếu phụ — khi người đàn bà để
tóc con trai — không đàn ông nổi
đôi mắt dịu hiền — to đen — khi

lời nói lặng thinh — chứa vạn nghìn
chất chứa — đó là đoạn mở đầu
một bài thơ trần lê nguyễn đăng
trên tạp chí sáng tạo năm nào
tôi không nhớ nhưng nếu còn nhớ

trọn cả bài thì chắc hẳn nó
sẽ là một trong vài ba bài
thơ tình tôi thích nhứt đôi mắt
to đen trong thi phẩm này đã
không khiến tôi cảm thấy khó chịu

như các cặp mắt nai tơ trong
tranh thiếu nữ việt cổ dài kiếu
modigliani riêng tôi
thì xin thưa ngay rằng tôi không
sính làm thơ tình bởi lẽ tình

cảm yêu đương riêng tư của mình
tôi nghĩ là ta không nên đem
ra khoe với đám đông một bài
tình càng ảo não sướt mướt đau
khổ thì với tôi nó lại càng

thêm giả tạo ngoại trừ hai ba
bài thơ đăng báo sáng tạo bộ
cũ như đã kể bên trên và trên tờ
thế kỷ 20 tôi đã cắt
giữ cùng với các bài thơ của

các tác giả khác và đã nhờ
một người đóng sách nghiệp dư chủ
một căn nhà nhỏ một gác gần
nhà tôi trên đại lộ cộng hòa
không rộng dài — đường nancy cũ

từ bờ sông đi lên bên tay
trái có trường pétrus ký lề
phải thì có trại lính lê dương
camp de mars nếu tôi không nhớ
sai — đóng gọp chung lại thành một

cuốn khá dày bìa giấy cứng màu
lá xanh sậm có vân vàng lợt
nhãn da đỏ trên gáy in chữ
vàng ghi THO TU DO không dấu
các chữ vàng nay đã phai gần

hết — xin cho tôi căn nhà ngói
đỏ — một người vợ — một người chồng
— một đưa con — hạnh phúc không còn
— là ba câu thơ trần lê nguyễn
độc nhứt khác mà tôi còn nhớ

tôi chưa biết được gì nhiều về
tác giả đã ký tên trần lê
nguyễn nhưng có nghe nói ông cũng
là một kịch tác gia và ông
có máu mê cờ bạc rất nặng.

 

 

mm

 

TÂN HÌNH THỨC & CỐI XAY GIÓ

trang thơ tân hình thức gởi meo
mời đóng góp bài cho số báo
in đầu tháng sáu khiến tôi nhớ
lúc nó mang tiếng khóc bưng đầu

mà ra dù chỉ là một cách
nói đùa cho thêm vui dĩ nhiên
lúc đó lúc tân hình thức mới
mở mắt chào đời nhiều người đã

vội bĩu môi chê đè bảo văn
xuôi dù có vắt dòng thì cũng
chỉ là văn xuôi vân vân và
vân vân tôi hứng chí gần như

một mình đôn kihôtê đơn
thương độc mã tả xung hữu đột
đứng ra binh vực đâm cái cối
xay gió của định kiến khó lay

chuyển nay tân hình thức đã có
tiếng vang trong ngoài và một số
không nhỏ tác giả và tác phẩm
tân hình thức hỡi những ai đã

từng chê bai không tiếc lời ném
trứng thối cà chua vung vít một
thủa không vang bóng đang ở đâu
nay hãy ra thử múa coi đây

 

 

mm

 

QUÊN

tôi không nhớ chuyện gì đã xảy ra
trên thế giới trong ngày hôm ấy tôi
không nhớ vì tôi đã té dập đầu
xuống lòng đường đá cái hôm đó khi

tôi đi chợ trời về ngang qua chỗ
đang xây cất một tòa nhà thương mại

năm tầng hai tầng trên cùng là những
căn hộ để bán và cho mướn may
quá hôm đó có hai ông thợ hồ
người anh đã tới nâng tôi lên cái

anh thợ trẻ đội mũ an toàn trắng
có kẽ chữ đen đỏ đã nhặt hộ

cái túi nhựa đựng trái cây dìu tôi
tới một trạm y tế gần đó gã
y tá da đen đã chăm sóc cho
tôi hỏi tôi có muốn anh ta gọi

xe cứu thương tới chở đi bệnh viện
hay không tôi đáp lời nói rất cám
 
ơn nhưng vì tôi chỉ chảy máu mũi
chưa bể xương sọ nên tôi nghĩ không
cần đi nhà thương dù máu mũi đang
chảy tuôn tôi cầm nắm khăn giấy bịt

mũi chận máu tuôn ra và ngồi nghĩ
ở trạm y tế hơn nửa tiếng rồi

mới đi metro về nhà để cái
túi trái cây lại tặng gã y tế
cái túi đựng chuối quít táo mận nho
lê đào nặng trĩu bởi vì mỗi tuần

tôi chỉ đi chợ một lần nên ráng
khuân về nhà mức tối đa hoa quả

bán chợ trời giá đồng hạng một bảng
một giỏ nhỏ trong khi mấy cái siêu
thị siêu thực siêu đẳng gần nhà giá
bán gấp đôi gấp ba lần đi chợ

trời bình dân vừa thoải mái vui vẻ
vừa giúp đỡ các tiểu thương cái giỏ

trái cây gíá bình dân đồng hạng nặng
trịch đó có thể đã là nguyên nhân
khiến cho tôi bị mất thăng bằng khi
bước xuống lòng đường lát đá xám nắng

mưa của bao nhiêu thế hệ đã tẩy
sạch gần trắng để băng qua lộ tới

trạm metro fulham broadway
trở về parsons green cách nhau
chỉ vỏn vẹn một trạm ngắn như đã
nói ở trên tôi không nhớ chuyện gì

đã xảy ra trên trái đất hôm đó
danh nhân nào đã tới nơi an nghĩ

cuối cùng xứ sở nào lại bi xâm
lấn bọn khủng bố hồi giáo đã đánh
bom người giết thêm được bao nhiêu trẻ
vô tội nữa vân vân và vân vân

nghĩa là bấy nhiêu chuyện thường ngày từ
khoảng mấy năm nay hay lâu hơn tôi

không nhớ gì cả về ngày hôm đó
vì như đã nói ở trên cái hôm
rủi ro đó khi đi chợ trời về
tôi đã té chúi nhủi xuống con đường

lát đá đúng mười hôm trước ngày sinh
nhựt bảy mươi bốn tuổi con cọp tha

hương tha trái không tha mồi của tôi
đã chẵn chọn ba mươi sáu năm trời
biệt xứ hy vọng tôi tính không sai
vì tôi rất dỡ toán xa nhà nhưng

chả nhớ rừng me già sài gòn nam
bộ xanh lá non hai bên đường bà

huyện thanh quan tráng nhựa đen không lát
đá trắng tôi đã té xe đạp một
lần khi chơi trò cụng xe với một
thằng bạn con đường me già cũ tên

pháp là gì tôi không còn nhớ dù
đã đạp xe qua đó vạn ngàn lần

 

 

mm 

Chim Xanh 1999
tranh điện toán của Nguyễn Đăng Thường

 

COMPUTER GAME

                              Tặng Khế Iêm

tôi nói tao không sợ chết
nó nói ô kê rồi rút
súng lục ra bắn tôi ba
phát vào ngực tôi ngã quỵ

xuống sàn gỗ bất tỉnh nhân
sự ba tiếng rồi xoa ngực
nhổm dậy nói tao không sợ
chết nó nói ô kê rồi

lấy cái baseball bat nện
vào đầu tôi ba cú bể
đầu máu tuôn xối xả tôi
ngã quỵ bất tỉnh nhân sự

trên sân cỏ ba phút rồi
phủi đít đứng lên nói tao
không sợ chết nó nói ô
kê rồi cầm cái khăn quàng

cổ siết chặt cổ họng tôi
cho tới khi tôi tắt thở
ngã quỵ bất tỉnh nhân sự
bên bờ sông ba giây rồi

vuốt tóc ngồi xếp bằng nói
tao không sợ chết nó nói
fuck you shithole tôi nói
ô kê you come here

nó kinh quá vắt giò lên
cổ chạy trốn chết tới đầu
đường thấy tôi đương đứng chờ
nó nói tao không sợ chết

London, 04.04.14

 

_____________

Ghi chú

Độc giả có thể coi bài thơ này như là một biểu tượng ẩn dụ về Thơ tân hình thức hay về bất cứ một cái gì bất khuất khác. NĐT

 

 

Last modified on 04/10/2014 6:00 PM © 2004 2014 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC